Câu đố động vật: Quê hương ở mãi rừng sâu, Họ nhà cày, cáo đã lâu bao đời
Quê hương ở mãi rừng sâu, Họ nhà cày, cáo đã lâu bao đời, Nhưng chẳng hôi hám ai ơi, Thân tôi luôn tỏa hương trời ngát hương.
Quê hương ở mãi rừng sâu, Họ nhà cày, cáo đã lâu bao đời, Nhưng chẳng hôi hám ai ơi, Thân tôi luôn tỏa hương trời ngát hương.
Mình xanh mà mặc áo xanh, Làm hại cây cỏ hoành hành khắp nơi.
Cuộn tròn nằm trong bụi cây. Có vẩy mà chẳng có vây bơi chèo, Không chân trườn mình ngoằn ngoèo, Luôn có nọc độc mang theo trong người.
Mũi dài trời đã ban cho, Tai như cái quạt, chân to cột đình.
Đã thành tục ngữ lâu đời, Nước mắt tôi chảy con người cười chê.
Không cung mà rất nhiều tên, Khi gặp kẻ ác tên liền bắn ngay.
Nghe tên tưởng biết cấy cày, Làm ruộng chẳng biết, tháng ngày rong chơi. Ven sông, lội ruộng khắp nơi, Thấy tôm, cua, cá liền xơi tức thì.
Tên tôi để dấu sắc bay, Sẽ thành tiếng sủa con cày canh đêm.
Có bờm, có móng, có đuôi, Đường xa vạn dặm cõng người trên lưng.
Mặc com lê kẻ trắng đen, Mình thon, thân nhỏ đáng khen chạy tài.
Da nâu nằm dưới đất sâu, Nhờ tôi mà đất them màu tốt tươi.
Địu con trước ngực suốt ngày. Mình to đầu nhỏ đó đây nhảy hoài.
Mẹ sinh da thịt trắng ngà, Mà nghe tên gọi như là tối đen.
Là chim mà mặt giống mèo, Ngày trốn đâu ngủ đêm trèo lên cây, Tinh anh nhìn khắp đó đây, Thoáng thấy bóng chuột vồ ngay tức thì.
Đôi sừng như cành cây khô, Áo vàng nhẹ khoát ngây thơ giữa ngàn.
Mắt híp chân ngắn bụng to, Thân hình thô kệch, ăn no lại nằm
Ăn thứ hôi thối bẻ bàng, Người ta ghét bỏ sẵn sàng đổi xua.
Com lê toàn một màu đen, Thắt ca vát trắng, hát lên yêu đời.
Đuôi dài lượt thượt xinh không, Áo lông mặc cả mùa đông, mùa hè, Đầu nhỏ mắt cũng nhỏ ghê, Trèo thông hái quả chẳng nề hà chi, Nhanh nhẹn thật chẳng ai bì, Có kho giấu hạt mỗi kỳ đông sang.
Đầu đội mũ trắng tính khôi, Áo lông trắng toát, xinh đôi mắt huyền, Lặc lè đi bước lien xiên, Miệng kêu oàng oạc chẳng hiền chút nao.
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.