Đố vui động vật: Mình bằng hạt gạo nhỏ ghê, Đục khoét đồ gỗ đáng chê anh chàng.
Mình bằng hạt gạo nhỏ ghê, Đục khoét đồ gỗ đáng chê anh chàng.
Mình bằng hạt gạo nhỏ ghê, Đục khoét đồ gỗ đáng chê anh chàng.
Nho nhỏ, be bé thật xinh, Bắt tìm sâu bọ một mình líu lo, Nhỏ bé mà có công to, Bảo vệ cây cối thay cho mọi người.
Không phải chim lại biết bay, Không họ với ớt, sao cay thế này.
Ta với hổ bà con thân, Từ xưa vốn đã chẳng gần, chẳng xa.
Mình mặc áo trắng tinh khôi, Tên luôn được nhắc trong lời mẹ ru.
Là chim mà chẳng biết bay, Giỏi săn bắt cá, lội hay, bơi tài
Quê mình biển biếc khơi xa, Đá vôi hình dáng cây – là nhà tôi.
Với lợn không họ không hàng Sao người lại ghép tên nàng với tôi.
Tôi vốn rất hiền lành Thường ăn lá, rau thôi Bộ long tôi dày, xốp Làm thành len tặng người
Là chim tên kiến kì lạ Biết bay, biết nhảy, biết đi, không bò
Con gì ca hát có mùa, Hễ nghe thấy tiếng là mùa hè sang
Mình tròn đầu bé tí ti, Chân nhiều, giỏi chạy, giỏi đi khắp miền, Đến nơi mắc võng đầu tiên, Hễ ai chạm võng thì liền trói gô.
Con gì to nhất biển khơi, Trên lưng vòi nước phun chơi tháng ngày.
Tên tôi thì ở trên trời, Sống trên mặt đất một thời xa xăm, Khủng khiếp kì dị tiếng tăm, Ghi dấu khảo cổ tháng năm không mời
Tên thì bay lượn trên trời, Thân mình là cá lạ đời lắm thay.
Mắt tròn tai nhỏ mặt xinh, Bước đi uyển chuyển thân mình nhẹ tênh
Chăm chỉ sống thành bầy đàn, Suốt ngày tính tính bàn bàn kiếm ăn.
Mùa đông cho chí mùa hè, Áo long vẫn mặc sân hè ngồi chơi, Kể gian trông thấy rụng rời, Mau mau trốn chạy xa nơi chốn này.
Được vua hổ gọi bằng thầy, Giữ một miếng võ đêm ngày phòng thân
Là vua của mọi loài chim, Nhìn đuôi là biết phải tìm đâu xa
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.