Sừng sững mà đứng giữa trời Trời xô không đổ, trời mời không đi?
Sừng sững mà đứng giữa trời Trời xô không đổ, trời mời không đi?
Sừng sững mà đứng giữa trời Trời xô không đổ, trời mời không đi?
Mười lăm, mười sáu tốt bông Đến ba mươi tuổi, không chồng chết queo?
Hằng hà sa số. Khi có khi không Nhấp nha nhấp nháy. Như là kim cương?
Tên em thì ở trên trời, Thân chia năm ngả, biển khơi là nhà.
Giữa trán mọc một cái sừng, Sống bên đầm nước xin đừng quên tôi
Khi còn nhỏ biết lội bơi. Khi lớn mọc cánh bay nơi xó nhà.
Có vòi chẳng phải là voi, Rình mò cắn trộm no rồi vội bay.
Chung cư toàn phòng lục lăng, Có một đoàn thợ lăng xăng đi về.
Suốt ngày thở cát rong chơi, Tốn công vô ích là tôi đây mà.
Chỉnh tề áo trắng không viền, Không ca vát, mặc áo đen khoác ngoài, Trên cành hót thật vui ta, Báo tin khác đến ai ai cũng mừng.
Đuôi dài lượt thượt, to bè, Áo lông mặc cả mùa hè, mùa đông, Trèo cây lượm hái quả thông, Vừa ăn hạt vừa cất công để dành.
Truyện cổ tích ngày xửa xưa, Có con chim lớn, cánh vừa sải to, Cắp mang công chúa ngây thơ, Thạch Sanh nhìn thấy bất ngờ giương cung, Bị thương chim cố vẫy vùng, Bay về hang động núi rừng mờ xa.
Tượng trưng ước muốn hòa bình, Là loài chim trắng tung mình bay ra.
Quê hương ở mãi rừng sâu, Họ nhà cày, cáo đã lâu bao đời, Nhưng chẳng hôi hám ai ơi, Thân tôi luôn tỏa hương trời ngát hương.
Mình xanh mà mặc áo xanh, Làm hại cây cỏ hoành hành khắp nơi.
Cuộn tròn nằm trong bụi cây. Có vẩy mà chẳng có vây bơi chèo, Không chân trườn mình ngoằn ngoèo, Luôn có nọc độc mang theo trong người.
Mũi dài trời đã ban cho, Tai như cái quạt, chân to cột đình.
Đã thành tục ngữ lâu đời, Nước mắt tôi chảy con người cười chê.
Không cung mà rất nhiều tên, Khi gặp kẻ ác tên liền bắn ngay.
Nghe tên tưởng biết cấy cày, Làm ruộng chẳng biết, tháng ngày rong chơi. Ven sông, lội ruộng khắp nơi, Thấy tôm, cua, cá liền xơi tức thì.
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.