Ai công lênh tựa Thái Sơn, mồ hôi thành biển nuôi con thành người?

Quê em vốn ở thôn đông., đến khi lấy chồng sang tận thôn tây , sáng chiều dong ruổi ngày ngày, nhìn em ai cũng cau mày nhăn nheo?

Quê em vốn ở thôn đông., đến khi lấy chồng sang tận thôn tây , sáng chiều dong ruổi ngày ngày, nhìn em ai cũng cau mày nhăn nheo?

Hoa gì tên ngỡ cực to, thường thấy ở chùa ngan ngát mùi thơm

Vừa bằng hạt máu, sáng sáu gian nhà.

Người ta sắc đỏ, sắc vàng, em đây xanh ngắt, chứa chan ân tình?

Người ta sắc đỏ, sắc vàng, em đây xanh ngắt, chứa chan ân tình?

Cây gì không nhánh thân suông, bóng che mát rượi, cho đường ta ăn?

Đố ai gian khổ chẳng lùi, Chí Linh mấy lượt nếm mùi đắng cay, mười năm Bình Định ra tay, Thành Đông Quan, mất vía bầy Vương Thông?

Hoa trắng muốt, lòng hoa vàng, vào chùa thường gặp, hương tràn trong sân?

Hoa trắng muốt, lòng hoa vàng, vào chùa thường gặp, hương tràn trong sân?

Anh em cùng một mẹ cha, sông gì sao chẳng biết nhường nhịn nhau?

Anh em cùng một mẹ cha, sông gì sao chẳng biết nhường nhịn nhau?

Hoa gì chỉ nhớ mùa hè, rung rinh trước gió, đỏ hoe bên đường?

Hoa gì chỉ nhớ mùa hè, rung rinh trước gió, đỏ hoe bên đường?

Cây gì tròn mắt ngó người, non thì xanh mướt, chín thời vàng tươi?

Một lòng khuya sớm chuyên nghề, trách người vô nghĩa, nỡ chê ngu đần?

Một lòng khuya sớm chuyên nghề, trách người vô nghĩa, nỡ chê ngu đần?

Tính năng nổ, cổ vươn dài, cứ loay hoay, khuân vác nặng.

Tính năng nổ, cổ vươn dài, cứ loay hoay, khuân vác nặng.

Em đây cũng “đậu” như người, nếp xôi quê ngoại không hề thiếu em?

Sao không cam phận mỏng manh, là thân cỏ dại, muốn giành rừng xanh