Chân gì đậu chốn tanh hôi, mang muôn mầm bệnh đậu nơi cỗ bàn?
Chân gì đậu chốn tanh hôi Mang muôn mầm bệnh đậu nơi cỗ bàn?
Chân gì đậu chốn tanh hôi Mang muôn mầm bệnh đậu nơi cỗ bàn?
Chân gì thân chuột cánh chim. Làm neo treo ngược ngủ im dưới cành?
Chân gì tung bọt trắng ngời Ngân nga bản nhạc muôn đời biển xanh?
Chân gì cao ngất lưng trời Cho đất đổi đời bạn với ngàn mây?
Chân gì nhảy cẫng khi vui Khi buồn đứng lặng, biết nơi đi về
Chân gì lại có những ba Đứng đầu chắc đó giúp ta no lòng?
Chân gì đọ sức Thủy Tề Xanh xanh thảm cỏ nhớ về quê hương?
Chân gì có cũng như không Không hình không lượng không trông thấy gì?
Chân gì không chạy không đi Mặt trời thức giấc mỗi khi đêm tàn?
Có lưỡi mà chẳng có răng Thứ mềm vật rắn nhai bằng khó gì Nhai rồi chẳng nuốt tí ti Nhường trao bạn hết, ngủ khi giá cao?
Dài dài chừng độ ngón tay Ruột vàng, da trắng đắm say bao người Nghe tên tưởng thứ cứu đời Nào ngờ dùng nó bệnh thời tăng thêm
Bếp gì không củi, lạ thay Không hề có khói làm cay mắt bà Không cần nhóm lửa đâu mà Chỉ “tách” một cái lửa và lên ngay ?
Có mặt mà chẳng có đầu Da thì đen nhánh một màu như than Người thân nó nhất trần gian Trong ngoài một sắc trắng ngần như vôi?
Có sức mà chẳng có hình Vẫn làm đổ quán xiêu đình như chơi Thường khi rất thích rất vui Chơi diều, thổi sáo làm vơi nắng hè?
Nghe tên ngỡ ác thú Gặp rồi hoá bạn thân Bao chuyện xa chuyện gần Nó mách em biết hết?
Thân thì bé tí ti ti. Chân thì chẳng có chuyến đi bằng đầu Mỗi lần nó bước tới đâu Đường ngang ngõ dọc thi nhau hiện hình?
Mặt luôn sáng láng phẳng lừ Tình luôn chúa ghét dối lừa quanh co Thấy ai xấu, đẹp; sạch, dơ Chẳng cần suy nghĩ nó cho biết liền?
Vóc hình khi nhỏ khi to Tính tình hiền, ác ai đó thấu lòng Khi vui ai cũng bạn cùng Khi buồn trái ý trăm rừng thành tro?
Không đầu hai mặt Không mắt chẳng mồm Mà khi bị đánh Kêu vang một vùng?
Con gì thoăn thoắt thoi đưa Dệt mùa xuân đẹp say sưa giữa trời?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.