Đố vui động vật: Áo giáp khoát ở sau lưng, Địu con trước bụng lừng khừng bước ngang
Áo giáp khoát ở sau lưng, Địu con trước bụng lừng khừng bước ngang
Áo giáp khoát ở sau lưng, Địu con trước bụng lừng khừng bước ngang
Có ngọc mà ôm trong lòng, Áo ngoài xấu xí, bên trong sặc màu, Ngại ngùng chẳng dám đi đâu, Biển, song nước lặng, ao sâu ẩn mình
Biết ngồi mà chẳng biết nằm, Không đi, chỉ nhảy đến thăm mọi nhà. Thế gian oai nhất là ta, Hễ tar a lệnh thế là trời mưa.
Được phong là cậu ông trời, Lưu trong truyền thuyết từ thời xa xưa.
Yên lành chẳng thấy bóng đâu, Gặp cơn mưa gió dạ sầu kêu vang
Ở đâu cũng bắc võng ngồi, Chăm chỉ bắt muỗi, bắt ruồi lạ không.
Còn nhỏ bơi lội bằng đuôi, Lớn lên đuôi rụng lên ngồi bờ ao?
Mặt nhọn có cánh để bay, Ngày treo chân ngủ, ngất ngây giấc nồng. Tối đến bay lượn vòng vòng, Loài muỗi gian ác chớ hòng thoát thân.
Câu đố động vật: Oai phong áo gấm hia vàng, Tinh mơ đã dậy rộn ràng hát ca
Chẳng lợp mà thành mái Chẳng cấy mà mọc đều Già thì trắng phau phau Non thì đen kin kít
Hạt gieo tới tấp, Rải khắp ruộng đồng, Mà chẳng nảy mầm, Cũng không ra quả.
Thân em xưa ở bụi tre. Mùa đông xếp lại mùa hè mở ra.
Tối ngày lo việc nước, Giúp sự sống con người, Một thân đơn chiếc quanh đời, Vui thời ai biết buồn thời ai hay.
Có chân mà chẳng biết đi, Quanh năm suốt tháng đứng ì một nơi
Lá chi không cội không cành, Chỉ có một lá, ta mình trao tay.
Da cóc mà bọc bột lọc, Bột lọc mà bộc trứng gà, Bổ ra thơm phức cả nhà muốn ăn
Mình thì một tất, Da trắng như ngà, Đội mũ hồng hoa, Chân đi có một.
Không phải gàu mà dùng để tát. Không phải quạt cũng để giải nồng. Không phải nông mà dùng để đựng. Không phải mũ cũng để đội đầu.
Oai phong áo giáo che thân, Thế mà nhút nhát đầu thân thụt thò, Thi bao nhiêu trận chẳng lo, Cúp vàng về chậm môn bò là tôi
Mắt gì cách gối hai gang, Đem ra trình làng chẳng biết chuyện chi. Sinh ra cái giống dị kì, Lưng nằm đằng trước bụng nằm đằng sau
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.