Có chân mà chẳng biết đi, Quanh năm suốt tháng đứng ì một nơi
Có chân mà chẳng biết đi, Quanh năm suốt tháng đứng ì một nơi
Có chân mà chẳng biết đi, Quanh năm suốt tháng đứng ì một nơi
Lá chi không cội không cành, Chỉ có một lá, ta mình trao tay.
Da cóc mà bọc bột lọc, Bột lọc mà bộc trứng gà, Bổ ra thơm phức cả nhà muốn ăn
Mình thì một tất, Da trắng như ngà, Đội mũ hồng hoa, Chân đi có một.
Không phải gàu mà dùng để tát. Không phải quạt cũng để giải nồng. Không phải nông mà dùng để đựng. Không phải mũ cũng để đội đầu.
Oai phong áo giáo che thân, Thế mà nhút nhát đầu thân thụt thò, Thi bao nhiêu trận chẳng lo, Cúp vàng về chậm môn bò là tôi
Mắt gì cách gối hai gang, Đem ra trình làng chẳng biết chuyện chi. Sinh ra cái giống dị kì, Lưng nằm đằng trước bụng nằm đằng sau
Nắng lửa mưa dầu ta không bỏ bạn. Tối lửa tắt đèn bạn bỏ ta
Trên đầu những giáo cùng gươm, Mắt lồi trong tự hạt cườm láo lơ, Bơi theo dòng nước lững lờ, Chân chèo, đuôi lái vật vờ đó đây.
Cày trên đồng ruộng trắng phau. Khát xuống uống nước giếng sâu đen ngòm
Vì mày tao phải đánh tao, Vì sao tao phải đánh tao lẫn mày
Vừa cứng vừa đen dài một thước, Một đầu toe toét một đầu tròn, Lên xuống vào ra nhờ tay búa, Dẫu rằng chắc mấy cũng phải thua
Năm ông cùng ở một nhà, Tình huynh nghĩa đệ vào ra thuận hòa, Bốn ông tuổi đã lên ba, Một ông đã già lại mới lên hai.
Hai cô nằm nghỉ hai phòng, Ngày thì mở cửa ra trông, Đêm thì đóng cửa lấp trong ra ngoài.
Đánh đồng hàng gạo. Đánh dáo đầu cầu. Đánh đầu ngọn tre. Vo ve ngoài mả. Đánh cả ngoài đồng. Chổng mông ngoài ruộng.
Vừa bằng lá tre, Ngo nghoe dưới nước. Vừa bằng cái thước, Đánh vượt qua sông.
Đường đi thông thống Hai cống hai bên Hàng lược ở trên, Hàng gương ở dưới.
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.