Bốn chân mà chỉ ở nhà, khi nào khách đến kéo ra: mời ngồi?
Bốn chân mà chỉ ở nhà Khi nào khách đến kéo ra: mời ngồi?
Bốn chân mà chỉ ở nhà Khi nào khách đến kéo ra: mời ngồi?
Thân em vừa trắng vừa tròn Viết bao nhiêu chữ, em mòn bấy nhiêu?
Có càng mà chẳng có chân Có hai con mắt to bằng ốc bươu?
Mình bằng gỗ, cổ bằng da Khi bước ra đường thì kêu lọc cọc?
Vật gì giống hệt như người Không ăn, không uống ấy là vật chi?
Vật gì che nắng che mưa Khi đẩy thì tròn, khi kéo thì thon?
Có chân mà chẳng biết đi Quanh năm suốt tháng ở lì một nơi?
Nóng nực thì chán chê tôi Đến khi thấy lạnh, tìm tôi dỗ dành?
Cái gì không miệng mà kêu Tội thì không tội, bị treo xà nhà?
Ngả lưng cho thế gian ngồi Ngồi xong hết mệt, kêu người bất trung?
Có lưỡi mà chẳng có răng Vật mềm, vật rắn cắn phăng sá gì?
Quanh năm em sống trong bùn Xuân về, tết đến ngọt ngào thân em?
Vỏ xanh, ruột trắng Nhỏ đem nấu canh Già đem trộn mật?
Món ăn khoái khẩu làm sao Bỏ đi dấu sắc, ngọt ngào như em?
Khi xưa em ở trên cao Hái về, mang xắt, thêm đường là em?
Ruột trắng, vỏ đen Chăm ăn, chăm làm Mứt gì hỡi bạn?
Lên thăm khe Yến gặp em Thấy em ngỡ giấc chiêm bao ngọt ngào.
Em đây vốn tính cay xè Thêm vào mật ngọt, trở thành mứt ngon?
Nữ nhi sao thiếu “công dung”. “Ngôn” thêm ngọt dịu, vậy còn chiếu chi?
Ruột trong vàng óng một màu Bên ngoài xanh vỏ, xơ nhiều mứt chi?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.