Sừng sững mà đứng giữa nhà, giúp cho người thấy chuyện xa chuyện gần?
Sừng sững mà đứng giữa nhà Giúp cho người thấy chuyện xa chuyện gần?
Sừng sững mà đứng giữa nhà Giúp cho người thấy chuyện xa chuyện gần?
Vật gì có miệng tròn tròn Suốt đời lo việc nước non trong nhà?
Tôi nằm cận bên giường Thầy tu chẳng ngó đến tôi bao giờ?
Bạn vui, người ấy cũng vui Bạn buồn, người ấy buồn lây tức thì?
Mỗi lồng chỉ nhốt một con Sao nay lại nhốt gà, heo, vịt, bò?
Thân tôi lơ lửng trên tường Sách lớn, sách nhỏ, thơ, văn xếp đầy?
Mắt thao láo mở Nhìn xa rất tài Cái cổ vươn dài Đố ai đoán được?
Hai miệng nuốt mấy mươi người Lại xuống dưới biển, ngoài khơi sóng dồn Phả ra người vẫn sống còn Đố em biết đó là con vật gì?
Xương sườn, xương sống Nuốt trọn người ta Ăn vô nhả ra Người ta còn sống?
Không mắt, không mùi, không tại Hễ đâu có mặt, ai ai cũng nhìn Chẳng nói mà ai cũng tin Sáng, chiều, trưa, tối cứ nhìn biết ngay?
Vật gì da trắng, xương vàng Chết đi gửi lại xương tàn cho tôi?
Vật gì bay tít tầng cao Đón đưa khách tới, khách đi sáng chiều?
Cái gì ba cánh xoay tròn Cho đàn em nhỏ ngoan hiền vui chơi?
Cái gì hai cánh không bay Sáng chiều mở rộng đón người vào ra?
Đường ngang ngõ tắt tứ bề Ai chưa thuộc nẻo, đi về đều xem?
Vật gì mới thật lạ lùng Đứng im lại té, chạy thì không sao?
Cái gì trên tận lầu cao Bắt tia sấm chớp, nhốt vào giếng khô?
Là bánh sao chẳng chịu ăn Tháng ngày qua lại, đem lăn mặt đường?
Chỉ một ống trúc gầy trơ Làm cho thiên hạ lắm lời khen chê?
Mình vàng mà cửa cũng vàng Mỗi khi lên tiếng, cả làng ra xem?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.