Tròn tròn đủ sắc đủ màu, thân tuy không cánh, nhưng mà biết bay?
Tròn tròn đủ sắc đủ màu Thân tuy không cánh, nhưng mà biết bay?
Tròn tròn đủ sắc đủ màu Thân tuy không cánh, nhưng mà biết bay?
Vật gì ruột đặc sắt gang Anh quăng tôi ném, cả hai không còn?
Đôi ta chia ngọt sẻ bùi Có anh để biết nhiều hay ít phần?
Quả gì mà chẳng ai ăn Cứ đứng bên ngoài, hò hét “dô, dô”?
Tôi đây hỏi hết anh hùng Vật chi một cánh bay cùng nước non?
Đi thì ăn trước, ngồi trên Về thì lấm lét nằm bên xó hè?
Cây cao, quả trắng, dây dài Trồng hoài, trồng mãi mà nào được ăn?
Chân cao lỏng không Mình ốm tận xương Hồn đi bốn phương Chân còn đứng đó?
Chẳng dùng mực, chẳng lấy than Thế nhưng cũng bạn học sinh ngày ngày?
Chỉ đâu mà buộc ngang trời Truyền đi ánh sáng, mọi nhà, mọi nơi?
Cũng là tờ giấy. Vừa xốp vừa dày Muốn chữ khô ngay, có tôi mới ổn?
Ngón tay nhấc bổng thùng hàng Nâng lên, đặt xuống nhẹ nhàng như không?
Cũng tủ, cũng để chứa đồ Nhưng không quần áo mà là thịt rau?
Cũng bàn, cũng ghế như ai Nhưng tên nghe tới, quả là chữ Tây?
Sừng sững mà đứng giữa nhà Nuốt quần, nuốt áo khi đầy, khi vơi?
Sừng sững mà đứng giữa nhà Giúp cho người thấy chuyện xa chuyện gần?
Vật gì có miệng tròn tròn Suốt đời lo việc nước non trong nhà?
Tôi nằm cận bên giường Thầy tu chẳng ngó đến tôi bao giờ?
Bạn vui, người ấy cũng vui Bạn buồn, người ấy buồn lây tức thì?
Mỗi lồng chỉ nhốt một con Sao nay lại nhốt gà, heo, vịt, bò?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.