Nhà nhà đều chẳng thiếu tôi, trẻ ngồi, già tựa; chị nằm, anh chơi?
Nhà nhà đều chẳng thiếu tôi Trẻ ngồi, già tựa; chị nằm, anh chơi?
Nhà nhà đều chẳng thiếu tôi Trẻ ngồi, già tựa; chị nằm, anh chơi?
Bụng đầy hơi, da căng cứng Người tung hứng, kẻ đánh đau?
Có chân nhưng chẳng có tay Mặt thì nhẵn bóng, khi trà lúc cơm?
Nghe tiếng nhưng chẳng thấy người Người xa cũng thích, người gần cũng ưa?
Vừa nghe nhạc vừa xem hình Giúp được mọi việc, như người thông minh?
Nhà tôi vốn ở bên sông Cuộc đời lờ lững trôi không bến bờ Sớm chiều đưa khách từng giờ Thoắt đi, thoắt đến, thoắt chờ, thoắt mong?
Mình đồng da sắt Giát bạc bên trong Ấm áp cõi lòng Người ưa người thích?
Tàu mà chẳng chạy trên sông Viễn du đây đó bồng bềnh trên mây?
Thị thành xuôi ngược triền miên Xanh đi, đỏ đứng, vàng thời sửa sang?
Miệng đâu chẳng thấy, chỉ thấy rằng Sáng sáng siêng năng thẳng lối cày?
Thân bằng cây tre. Đốt trắng, đốt đỏ Người xe đến đó, lập tức phải dừng?
Che mưa sao gọi là xe Cho màu vô chữ, chở người tới lui?
Bầu nhưng chẳng trổ ra hoa Du dương trầm bổng đắm say lòng người?
Ngang tam giác. Ngửa hình tròn. Mưa to cũng chịu, nắng già cũng cam?
Tính ưa chính xác Tấm lòng thẳng ngay Giúp trò hàng ngày Học hành tấn tới?
Rễ ăn xuống đất Cành cao ngất mái nhà Chẳng trổ lá đơm hoa Hút vào nhả ra toàn sóng?
Như hình trang sách học trò Vậy mà từng bước vẫn bò lên cao?
Bụng rỗng. Tóc căng Thường thì chẳng nói chẳng năng Hễ ai đụng đến thì rằng kêu ngay?
Thân em bằng một ngón tay Ruột em óng ánh chứa đầy thủy ngân?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.