Dưới nước trên lửa, ở giữa sợi dây, tối ra đứng đây, ban ngày trốn triệt, là gì?
Dưới nước trên lửa Ở giữa sợi dây Tối ra đứng đây Ban ngày trốn triệt Là gì?
Dưới nước trên lửa Ở giữa sợi dây Tối ra đứng đây Ban ngày trốn triệt Là gì?
Năm ông cùng ở một nhà Tình huynh nghĩa đệ vào ra thuận hòa Bốn ông tuổi đã lên ba Một ông đã già mới lại lên hai Là gì?
Sớm đi bốn chân, trưa đi hai chân Chiều đi ba chân, tôi đi tám chân Là gì?
Nắng lửa mưa dầu tôi đâu bỏ bạn Tối lửa tắt đèn sao bạn bỏ tôi Là gì?
Đêm nằm luống những ngẩn ngơ Chiêm bao thấy bậu, dậy rờ thấy không Là gì?
Có xương, có da, không thịt Có râu, không tóc, mọc lông đuôi Có gió thì dạo chơi Không gió nằm đó mà chơi suốt ngày Là gì?
Mỗi năm ngồi đây có mười ngày Chỉ ban cho đời mọi ý hay Mưa phùn gió lạnh không quản ngại Vui lòng tiếp đón khách ưa may Là ai?
Khom khom mà dòm kẽ nẻ Ăn cho khỏe rồi lại lom khom Là ai?
Than than lửa lửa, thằng dưới nằm ngửa Thằng giữa chịu đòn, thằng trên đánh xuống Một thằng vừa khéo vừa không Uốn ngay, uống vẹo, sửa tròn, sửa vuông Là gì?
Đi đến đây, gặp nó đấy, lấy được thì lạ Không lấy được, thì để nó đấy mà mang nó vẫn Là gì?
Ba ông ngồi lại một mâm Một ông có tóc, hai ông trọc đầu Là gì?
Cái gì không cánh mà bay Không chân cứ chạy, không tay cứ bò Làng trên xã dưới nơi nào Tỉnh này xứ nọ, cùng mò tới nơi Là gì?
Để nguyên em đã già đâu Có sắc thì để trên đâu mà đi Bỏ đuôi bỗng hóa chữ gì Sau ngôi nhất nhì, chỉ ngôi thứ ba Là chữ gì?
Chữ Nho thường gọi là cành Thêm sắc vào nữa thì thành bộ sâu Dấu huyền được đánh vào sau Đem vô lò nấu, bắt đầu chảy ngay Hỏi đi thơ thẩn lại đây Thì em giúp chị thợ may may hàng Là chữ gì?
Em là thứ bánh thường dùng Ngã vào, mưa gió đùng đùng nổi lên. Bây giờ bỏ ngã sắc thêm Người người khiếp sợ là tên con gì Thêm huyền em hóa vật chi Mà người thợ mộc đôi khi thường dùng Là gì?
Mang tên một giống trái chua Thêm huyền là món mọi nhà chấm xôi Nặng thành người đẻ ra tôi Thêm “o” huyền nữa, chuột thời tránh xa Là gì?
Tôi là thứ nước để chan Từ khi thâm sắc, bay tràn cùng mây Hỏi ai chả thích nơi này Mang hoa mang lá trên cây nhờ huyền Nếu đeo tạ nặng liền bên Thành không ở giữa, ra miền biên khu Là gì?
Tôi thường dùng để đựng Làm bằng giấy bằng gai Thêm sắc, thành ác thú Hoặc thông tin trong ngoài Nếu không may bị ngã Là lúc trời ra tay Rồi đến khi đeo nặng Can đảm chẳng nhường ai Là gì?
Vốn em không đứng thẳng người Bỏ đuôi đựng mực trong thời xa xưa Đến khi em chẳng có ngờ Thành nơi bóng mát đợi chờ trăng lên Là gì?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.