Đố vui động vật: Chăm chỉ sống thành bầy đàn, Suốt ngày tính tính bàn bàn kiếm ăn.
Chăm chỉ sống thành bầy đàn, Suốt ngày tính tính bàn bàn kiếm ăn.
Ngày tham gia: 20-09-2019
Nick name: Mắt bão
Giới tính: Nam
Xin chào mọi người, mình là admin của page!
Mình có nghe ở đâu đó rằng:
Việc kể chuyện bé nghe trước khi ngủ không chỉ giúp con tăng khả năng ngôn ngữ, biểu cảm, trí tưởng tượng, hình thành văn hóa đọc sách, gắn kết tình cảm mẹ con mà còn bồi dưỡng và vun đắp tâm hồn trẻ. Trẻ sẽ học được các lắng nghe, nhận biết các nhân vật trong truyện, nắm được cốt truyện và rút ra những bài học thiết thực từ câu chuyện đó.
Đặc biệt hơn nữa, việc bố mẹ kể truyện cho bé trước khi đi ngủ còn giúp chia sẻ tình yêu thương của cả nhà dành cho nhau. Chỉ cần bỏ ra 5-10 phút trước khi đi ngủ để đọc truyên cho con nghe, và đều đặn mỗi ngày, quá trình đó sẽ vun đắp thêm rất nhiều kỷ niệm ấm áp về gia đình. Giúp con yêu của chúng ta tâm hồn thêm rộng mở, am hiểu được nhiều đạo lý trên đời.
Vì vậy mong muốn của mình lập ra website này không chỉ lưu lại những mẫu truyện đã có mà còn tạo ra được thêm những mẫu truyện hay và ý nghĩa mà các bạn nghĩ ra hoặc suy tầm được để tạo thành một kho truyện khổng lồ để cho bé có thể nghe bố mẹ kể hàng đêm mà không bao giờ hết.
Chăm chỉ sống thành bầy đàn, Suốt ngày tính tính bàn bàn kiếm ăn.
Mùa đông cho chí mùa hè, Áo long vẫn mặc sân hè ngồi chơi, Kể gian trông thấy rụng rời, Mau mau trốn chạy xa nơi chốn này.
Được vua hổ gọi bằng thầy, Giữ một miếng võ đêm ngày phòng thân
Là vua của mọi loài chim, Nhìn đuôi là biết phải tìm đâu xa
Chẳng tròn mà gọi là khuyên Biết bay biết nhảy mắc huyền ngời trong
Vừa bằng hạt đỗ đen, Ở đâu có cỗ thổi kèn đến ăn
Chẳng biết khâu gọi là kim Lơ vơ bờ dậu trốn tìm cùng ai
Trên bờ lạch bạch chậm ghê Ao hồ lướt nhẹ hả hê suốt ngày.
Hang sâu dưới đất là nhà, Một mình lải nhải hát ca suốt ngày, Gặp bạn thì thật là gay, Xong vào đấm đá có ngày thương vong
Da anh xanh tựa lá cây Kiếm đâu chiếc áo cánh dầy cũng xanh Suốt ngày vác kiếm tập tành Một chữ chẳng học sao thành trò ngoan?
Lưng gù có mái cong che Bốn chân chầm chậm đi nghe nặng nề
Loài chim nói được tiếng người, Miệng luôn chào hỏi khách mời vào chơi
Con gì có cánh mà chẳng biết bay, Ngày xuống ao bơi, tối về đẻ trứng?
Con gì ăn no, Bụng ta mắt híp Nằm thở phì phò?
Quê hưởng ở dưới thủy cung, Tên thì gửi mãi núi rừng xa xôi. Chúa sơn lâm là tên tôi, Mình mặc áo giáp mắt lồi lưng cong.
Quần nâu mà áo cũng nâu, Hai hàng chân bước như sâu uốn mình
Thỉnh thoảng tặc lưỡi chán đời, Tường nhà neo bám rong chơi suốt ngày
Da sù sì trong thật ghê, Chọn nơi tăm tối ngồi lê suốt ngày
Tuổi nhỏ đã mọc râu nhiều, Mình thon, đầu nhỏ, sớm chiều be be
Mắt lồi miệng rộng mang tai, Hết ngồi lại nhảy ít ai sánh bằng, Bắt con trùng thật là hăng, Khi còn nhỏ bé lăng xăng bơi hoài.