Chân chẳng đến đất, cật chẳng đến trời, lơ lửng giữa trời mà đeo bị sỏi.
Chân chẳng đến đất, cật chẳng đến trời Lơ lửng giữa trời mà đeo bị sỏi. (Là quả gì?)
Chân chẳng đến đất, cật chẳng đến trời Lơ lửng giữa trời mà đeo bị sỏi. (Là quả gì?)
Có cây mà chẳng có cành Có quả để dành mà cúng tổ tiên. (Là cây gì?)
Cây gì bé nhỏ Hạt nó nuôi người Tháng năm tháng mười Cả làng đi gặt. (Là cây gì?)
Có cây mà chẳng có cành Có hai thằng bé dập dềnh hai bên. (Là cây gì?)
Tự nhiên cắt khúc mà chôn Bữa sau sống lại để con từng bây (Là cây gì?)
Cây lăn tăn dễ ăn, khó trèo Cây lèo tèo dễ trèo, khó ăn (Là cây gì?)
Ai đi vào ai đi ra Dù cho lớn bé đều qua chỗ này Một khi hỏi biến, râu bay Hoá thành loài vật suốt ngày bò ngang?
Thân thì bé xíu cỏn con Mà nên sa mạc bãi cồn mênh mông Khi đuôi bị cuốn lên không Hoá loài yêu nước thuỷ chung trọn đời?
Vốn là thung lũng tình yêu Của đàn trâu trắng Sớm chiều vào chơi Khi không chờ được đến nơi Hoá loài chim báo mùa vui xuân về?
Bao đời tên một dòng sông Chưa bao nhung nhớ, chờ trông tháng ngày Thẫn thờ khi bị đứng ngoài Hoá thành đứa trẻ bảo hoài không nghe?
Loại cây gợi sướng gợi may Đến khi có sắc thích say lửa nồng Một mai đuổi hết bạn cùng Trẻ không giữ miệng coi chừng răng hư?
Ngoài thì lởm chởm chông gai Bổ ra vàng thỏi xếp đầy bên trong Mờ mờ biến vút tầng không Hẳn là ai nấy đừng mong có nhiều?
Quanh năm lấy nước làm nhà Một ngày xa nước là xa cõi đời Rủi thay cờ bị cuốn rồi Là đau lắm đấy, kêu trời mất thôi?
Giúp nhà cửa sạch trong ngoài Việc xong lặng lẽ ngủ hoài góc hiên Khi không đợi nữa, bỗng nhiên Hiện ngay thứ quả ăn liền, thật ngon?
Sắc hoa là mặt trời đêm Hương hoa giúp vị trà thêm đượm nồng Khi đuôi đã giấu vào trong Hoá nơi che cả bão giông tháng ngày?
Vốn là loài thú tinh nhanh Vậy mà từng đã thua anh bạn rùa Một khi chẳng hỏi chẳng thưa Nặng vào lại hoá ước mơ tuổi già?
Nó ra sao chẳng ai hay Chỉ nghe tiếng nó chuyển lay một vùng Khi sờ chẳng thấy, bỗng dưng. Nó về giúp bạn vui cùng nước non?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.