Hai cô nằm nghỉ hai phòng, cách nhau bởi một vòng rào sóng xô, ngày thì mở cửa ra trông, đêm thì đóng cả chẳng mong thấy gì?
Hai cô nằm nghỉ hai phòng Cách nhau bởi một vòng rào sóng xô Ngày thì mở cửa ra trông Đêm thì đóng cả chẳng mong thấy gì?
Hai cô nằm nghỉ hai phòng Cách nhau bởi một vòng rào sóng xô Ngày thì mở cửa ra trông Đêm thì đóng cả chẳng mong thấy gì?
Một thân mang lấy hai cành Cầm, lấy, xách, vịn chẳng giành chẳng tranh?
Em là “cửa sổ tâm hồn” Khi vui khô ráo, khi buồn ướt mem?
Hương nhài, hương bưởi, hương hồng Không em, tôi biết nhờ ai thưởng mùi?
Cả đời luống chịu gian nan Nhức đầu, nhức óc vì lời người ta?
Người ta công việc bề bề Riêng tôi đứng thủ thành trì một bên?
Người ta công việc bề bề Riêng tôi ghi chép suốt ngày chẳng xong?
Sao không chịu đứng một mình Cạnh kề người khác, ta mình tính toan?
Người hát, người xướng, người đàn Còn tôi đứng đó, quáng quàng múa may?
Nhà rường bốn cột rung rinh Có thằng ăn trộm đứng rình một bên?
Một tay bế lũ con thơ Một tay giành lấy mà đưa nhận bùn?
Giúp người má thắm môi hồng Xinh tươi như thể hoa hồng, hoa lan?
Sớm chiều giăng lưới, biển sông Lưới trúng oằn nặng, cơm canh ngọt lành?
Âm thanh dìu dặt nhặt khoan Êm tại người hát, vừa lòng người nghe?
Quanh năm thăm thú mọi miền Này là cảnh đẹp, này là danh lam?
Ta yêu nhau nhưng xa cách muôn trùng Tin đi, tin lại phải nhờ đến anh?
Người ta kiểm thuế, kiểm tiền Tôi đây lại kiểm giữ nguyên cây rừng
Hỡi cô đi đường cái quan Hai vai cô gánh hạt châu về nhà?
Đêm về, ai nấy nghỉ ngơi Tôi đây thức trắng, để mai sạch đường?
Giữ tiền, giữ bạc: của nhà Anh nay giữ lấy bạc tiền của chung?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.