Vần “sờ” ai khéo đặt tên, con có chồng, vợ mới lên ông này?
Vần “sờ” ai khéo đặt tên Con có chồng, vợ mới lên ông này?
Vần “sờ” ai khéo đặt tên Con có chồng, vợ mới lên ông này?
Mười người thợ đứng song song Lo đỡ mọi bề, chẳng một lời than?
Thứ chi “sợi vắn, sợi dài” Cưới nhau không được thương hoài ngàn năm?
Khi thanh tú, khi dọc dừa Khi cao, khi thấy cũng là chính tôi?
Ăn vào thì chớ quên tôi Uống chi cũng nhớ rằng tôi đang chờ?
Thân em như chiếc cột đình Nối đầu nối mình không nỡ bỏ tôi?
Ngã thì ngã trước hơn ai Hễ dài tốn vải, lại thêm biếng lười?
Một cồn mà đắp hai mô Quan dân chi cũng uống nước sông thủy hồ?
Cái gì không cánh mà bay Không chân mà chạy, không tay mà bò Làng trên xã dưới nơi mô Tỉnh này, xứ nọ, cũng mò tới nơi?
Tài chi biến hóa lạ đời Một người mà bỗng thành hai mới kỳ Nhìn qua, nhìn lại, nhìn đi Hễ khóc khóc lại, hễ cười cười theo?
Năm con năm đầu, chung nhau hai mắt Gan nằm sát đất, đi đâu đi cùng?
Chẳng lợp mà thành mái Chẳng cấy mà mọc đều Già thì trắng phau phau Non thì đen kin kít?
Một nhà hai cửa như nhau. Chẳng hề phân biệt, cùng vào, cùng ra Suốt đời làn gió thoảng qua Cửa mà hết gió, chủ nhà chết theo?
Sống tròn vành vạnh, nước đục lờ đờ Cỏ mọc trên bờ, thằng bé đứng chơi ở giữa?
Năm ông cùng ở một nhà Tình huynh, nghĩa đệ, vào ra thuận hòa Bốn ông tuổi đã lên ba Một ông đã già lại mới lên hai?
Cũng là thân thể con người Khen hay, chê dở cũng là tại ngươi Ông bà vẫn nhắc đôi ta Nói năng nhớ đánh bảy lần sẽ qua?
Tuổi thơ còn mặc áo xanh Đến tuổi trưởng thành thì mặc áo đen Trung niên khoác áo rằn ri Bảy tám mươi mặc áo bông đến già?
Đi nằm, đứng nằm, ngồi nằm Đến khi chịu đứng, lại nằm chèo queo?
Hai bên, hai lá màu hồng Chẳng đưa, chẳng đẩy, phập phồng chẳng ngơi?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.