Em đây cũng “đậu” như người, nếp xôi quê ngoại không hề thiếu em?
Em đây cũng “đậu” như người Nếp xôi quê ngoại không hề thiếu em?
Em đây cũng “đậu” như người Nếp xôi quê ngoại không hề thiếu em?
Giữa trời có giếng nước trong Con kiến chẳng lọt, con ong chẳng vào?
Em sinh ra ở miền Nam Phía Bắc cứ gọi em là quả roi?
Dầu hư tiếng vẫn thơm hoài Cả trăm con mắt, không ai thấy đường?
Cong cong như cái lưỡi cày Cả trăm con sáo đậu ngày đầu đêm?
Trai Đà Lạt, cưới vợ Sài Gòn Môn đăng hộ đối em còn “chê” xa?
Tên em nghe tưởng trà xanh Thật ra em với bưởi bòng họ chung?
Vàng tươi ngũ quả ngày xuân Đứng hàng thứ chót ai cũng biết chăng?
Quả gì mặc áo vàng tươi Rớt bị bà già, người ở bên trong?
Quả gì ăn chẳng được nhiều Nhưng khi nhìn thấy ai ai cũng thèm?
Quả gì mặc áo nâu giòn Bên trong bột lọc lại bồng hạt son?
Buồn tình Lan lại vào chùa Người xưa tìm đến, Lan đà cắt chuông?
Cây gì không lá không cành Làm dây kết nối, mối duyên tơ hồng?
Có cây, không lá, trơ xương Thân ngoài bờ giậu, nắng mưa chi sơn?
Đôi ta kết tóc xe tơ Tháng năm gắn bó, chẳng rời một giây?
Cây xanh xanh, lá xanh xanh Trái vị cay nồng, già đỏ nhỏ xanh?
Lá xanh tươi mướt sân trường Hoa màu đỏ rực, nhớ thương hè về?
Biển xanh, cát trắng dạt dào Ngày đêm cây đứng rì rào hát ca?
Một trong nhất bộ tứ bình Thân thì mỏng mảnh, ta-mình cạnh treo
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.