Xa em anh nhớ quê nhà, nay anh thêm sắc gọi là yêu em?
Xa em anh nhớ quê nhà Nay anh thêm sắc gọi là yêu em?
Xa em anh nhớ quê nhà Nay anh thêm sắc gọi là yêu em?
Nép mình nằm dưới đất phơi Không con, không cái cũng... Ơi! Mẹ hiền?
Nép mình nằm dưới đất phơi Quanh năm gian khổ, chịu đời đắng cay?
Anh đã giục ngựa ra cương Em nguyên canh cửi, thư đề gửi anh?
Một câu nhịn, chín câu lành Anh em sao lại cứ giành phần nhau?
Ông già ổng chết đã lâu Con mắt thao láo, hàm râu vẫn còn?
Nữ thời công hạnh dung ngôn Xuất giá theo chồng, phụng sự mẹ cha?
Cây xanh xanh, lá xanh xanh Trái mọc trên cành, nhánh tận mé sông?
Thênh thang sông nước dập dềnh Quanh năm tươi tốt, lại rên nghèo hèn?
Mười năm đèn sách dãi dầu Đến nay anh đã đứng đầu Khối nguyên?
Mẹ già khuất bóng nghìn thu Lấy anh sao lại có thêm mẹ chồng?
Chờ ai trong nỗi lạnh lùng Khi người bước tới, thẹn thùng khép mi?
Em đây là mẹ nhiều con Thu sang, đông đến; sữa tràn ngực em?
Không vua mà cũng tung hô Không ngại mà cũng triều thần quân vương?
Là cây sao lại biết sầu Đông về ướt lá, lòng sầu riêng ai?
Cây xanh thì lá cũng xanh Dầm mưa dãi nắng, lá xanh ra vàng Được chàng quân tử đa mang Hóa long, hóa phương, đồ chàng cây chi?
Con đóng khố, bố cởi truồng Dầm sương dãi nắng coi thường gió tây?
Sinh nơi nước đọng bùn lầy Lớn về thành phố vui vầy bạn ơi Giữ cho sạch chỗ bạn ngồi Bao nhiêu bụi bặm mình tôi nhận vào?
Thân em trắng trẻo hơn người Tết đem quết bánh, ngày thì nấu ăn?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.