Con gì chúa tể rừng xanh, trông xa cứ tưởng là anh nhà mèo?
Con gì chúa tể rừng xanh Trông xa cứ tưởng là anh nhà mèo?
Con gì chúa tể rừng xanh Trông xa cứ tưởng là anh nhà mèo?
Nhà vàng lại đóng đố vàng Khách đi qua đàng, chẳng dám vào chơi?
Thân tôi như hạt đỗ đen Thường hay đến đậu cơm canh của người?
Nặng mang chiếc bướu trên lưng Trời nắng, cổ khát; vẫn bằng đường dài?
Không bay mà chỉ chuyền cây Mà có giọng hát nghe hay lạ lùng?
Tôi mang màu đỏ, mượt lông Tinh mơ sáng sớm, gọi ông ra đồng?
Con gì mũi thông đến chân Dẻo dai khéo léo chẳng cần đến tay?
Mắc võng nằm chỏng nóc nhà Khách lạ chạm tới, chạy ra trói liền?
Cánh tôi rất mỏng Tên gọi hai lần Bay vừa tôi báo: trời râm Bay cao: trời nắng; thấp dần: trời mưa?
Đầu mang cảnh nó đứt dây Cái lưng đen phẳng cho bầy sáo chơi Đến khi đồng áng thảnh thơi Nằm lim dim mắt, miệng xơi rơm vàng?
Con gì mà trèo cây cau Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà?
Mình nho nhỏ Trông giống con sâu Chỉ ăn lá dâu Nhả tơ vàng óng?
Có cánh mà chẳng biết bay Dáng đi lạch bạch, suốt ngày xuống ao?
Giống chi mõm nhọn, tai bầu Quanh năm phá hoại hoa màu ruộng nương?
Cũng dòng dõi họ nhà tôm Còn bé tí xíu đã ôm bụng bầu?
Cũng dòng dõi họ nhà tôm Giong ruổi khắp chốn, chẳng nơi nào về?
Cũng dòng dõi họ nhà tôm Thêm sắc su hào ngon ngọt làm sao?
Cũng dòng dõi họ nhà tôm Giúp bé tính toán, nên danh học trò?
Cũng dòng dõi họ nhà tôm Ai nghe cũng sợ: oai danh cọp rừng?
Cũng dòng dõi họ nhà tôm Có màu xanh biếc, có đuôi càng dài?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.