vốn xưa em ở trên rừng, bạn cùng rừng núi đã tròn đôi mươi, người đem về chẳng nói cười, đục đục đẽo đẽo thành người hai quê, thân mình chẳng có mái che, giữa dòng nước chảy thành khe suối dài, là cái gì?
Rễ cây rủ xuống từ cành, sắp mưa thì trắng đã thành thói quen, cái lá có thể làm kèn, làm con trâu mộng bạn hiện tuổi thơ, đầu hàng cây đứng từ xưa, tỏa đầy bóng rợp, mát trưa nắng hè
Nghe tên tưởng để bán mua, có hoa bốn mùa rực rỡ đẹp tươi, một cành chỉ một hoa thôi, thường được nhiều người quý trọng nâng niu.