Người Hà Tĩnh, mặt đen như mực, từng chiêu binh ra sức chống Tàu, Nghệ An chiếm được buổi đầu, tấm gương trung dũng đời sau còn truyền.
Chân vuông, khuôn mặt cũng vuông Quanh năm đứng vững, chẳng buồn đi đâu Đàn con mấy đứa như nhau Đứng vây quanh mẹ, chẳng bao giờ nằm?
Vua nào thuở bé chăn trâu, trường yên một ngọn cờ lau tập tành, sứ quân dẹp loạn phân tranh, dựng nền thống nhất sử xanh còn truyền?
Hai cô nằm nghỉ hai phòng, Ngày thì mở cửa ra trông, Đêm thì đóng cửa lấp trong ra ngoài.