Xưa kia tại đất Gò Công, Bình Tây Nguyên Soái đại danh oai hùng, nhân dân hết mực tôn sùng, theo về dưới trướng vẫy vùng đánh Tây?
Nào đâu thấy dáng, thấy hình, triệu năm người ấy nuôi mình lớn lên, ở đâu cũng ngập bốn bên, tặng người, người nhận lâu bền chẳng vơi.
Lạ chưa, quả cũng có râu, hạt đều tăm tắp, trước sau xếp hàng, mặc áo lụa, thân trắng vàng, không gọi là quả, dù rằng trên cây.