Đốt nhiều mà chẳng cháy đâu, bao nhiêu tóc mọc trên đầu xanh tươi, bên nhau thành lũy dưới trời, lớn lên giúp ích cho người bấy lâu.
Tớ đây mặt mũi phẳng lì, lại thêm sáng bóng ai bì được thay, thế nên từ trước đến nay, hễ ai nhìn tớ loay hoay ngắm hoài.
Vua nào thuở bé chăn trâu, trường yên một ngọn cờ lau tập tành, sứ quân dẹp loạn phân tranh, dựng nền thống nhất sử xanh còn truyền?
Hai cô nằm nghỉ hai phòng, Ngày thì mở cửa ra trông, Đêm thì đóng cửa lấp trong ra ngoài.