Lặng xuôi năm tháng êm trôi
 
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
 
Rằng người chèo chống đón đưa
 
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
 
Bay lên tựa những cánh diều
 
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
 
Rời xa bến nước quên tên
 
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
 
Giọt sương rơi mặn bên đời
 
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
 
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
 
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…