Mình tròn vành vạnh tựa như gương, con con cháu cháu khắp tứ phương, thuở đương thì thời, che trướng rủ, khi về già dầm nắng dãi sương?
Ngán cho thân phận tôi không, có lưỡi, có mũi mà không có mồm, suốt đời khom chiếc lưng còng, giúp nhà nông việc chuyên cần sớm hôm.
Vua nào thuở bé chăn trâu, trường yên một ngọn cờ lau tập tành, sứ quân dẹp loạn phân tranh, dựng nền thống nhất sử xanh còn truyền?
Hai cô nằm nghỉ hai phòng, Ngày thì mở cửa ra trông, Đêm thì đóng cửa lấp trong ra ngoài.
gà ri