Thế gian kẻ dẻo, người giòn, riêng em dở dở, ương ương ngậm ngùi, thôi đành thoa chút phấn kem, cho thân nửa cứng, nửa mềm bớt khô?
Cùng sinh một tháng, một ngày, mười anh em ấy xum vầy bên nhau, bảo rằng cao, thấp - sá đâu, việc khó, việc dễ có nhau nên thành.
Tôi không sống được nhưng có thể lớn lên, tôi không có phổi nhưng lại rất cần không khí, tôi không có miệng nhưng có thể nuốt chửng mọi thứ, là gì?