Ngày xưa, có một vị vua hào phóng và tốt bụng. Nhưng dân chúng không vui với vua của họ. Bởi vì nhà vua quá lười biếng, không muốn làm bất cứ điều gì khác ngoài ăn và ngủ.

Sinh hoạt trong ngày của ông chỉ là nằm trên giường ăn cái gì đó và ngủ. Ông gần như không hoạt động. Nhà vua trở thành một người bị thịt và dân chúng bắt đầu lo lắng cho ông.

Một hôm, nhà vua cảm thấy không thể vận động cơ thể, không thể cử động đôi chân. Ông đã trở thành béo phì và kẻ thù của ông chế giễu ông là ‘vua mập’, ‘vua phì’, v.v.

 

Ông cho mời bác sĩ chuyên môn từ khắp các miền của đất nước và trả cho họ thù lao dồi dào để họ làm cho thân hình ông cân đối trở lại. Thật không may, không ai có thể giúp nhà vua lấy lại sức khỏe và thể lực.

Bởi vì nhà vua rất tử tế với dân chúng, nhiều người đã đi tìm những bác sĩ nổi tiếng để chữa cho ông. Nhà vua đã chi tiêu rất nhiều cho các bác sĩ nhưng tất cả đều vô vọng.

Vào một buổi sáng đẹp trời, một vị sư đi ngang qua nơi nhà vua ở. Ông nghe nói về căn bệnh của nhà vua và nhắn gặp một vị quan lo cho sức khỏe của nhà vua. Khi vị quan tới gặp nhà sư, nhà sư báo cho vị quan biết rằng ông có thể dễ dàng chữa bệnh cho nhà vua. Nghe được lời hứa này, vị quan rất vui mừng. Ông trở về khẩn cầu nhà vua tới gặp nhà sư để được chữa bệnh.

Nhà của vị sư ở một nơi xa xôi. Bởi vì nhà vua không thể bước đi được nên nhà vua ra lệnh cho vị quan đưa nhà sư vào hoàng cung, nhưng nhà sư một mực từ chối và yêu cầu nhà vua phải đến gặp ông ta.

Sau nhiều cố gắng, nhà vua đã tới gặp nhà sư. Nhà sư khuyến khích ông và cho biết vì nhà vua là người tốt nên sẽ sớm lấy lại được sức khỏe của mình. Ông yêu cầu nhà vua đến điều trị mỗi ngày. Thêm vào đó, ông nói với nhà vua rằng ông sẽ chỉ điều trị cho nhà vua khi ông tự đi bộ tới.

Ngay cả một vài bước nhà vua cũng không bước nổi, nhưng với sự nâng đỡ của người hầu, ông đã tới được chỗ ở của nhà sư. Nhưng thật không may, nhà sư đã không có nhà và một chú tiểu ra yêu cầu nhà vua trở lại ngày hôm sau để điều trị.

Chuyện này được lặp đi lặp lại trong hai tuần mà nhà vua chưa gặp vị sư lần nào, chưa bao giờ được điều trị. Đột nhiên, nhà vua bỗng cảm thấy người nhẹ nhàng hơn, ông xuống cân đáng kể và tay chân linh hoạt hơn so với trước đây. Ông liền hiểu tại sao nhà sư đã yêu cầu ông phải đi bộ tới nơi ở của nhà sư.

Chẳng bao lâu, nhà vua lấy lại sức khỏe, và dân chúng thấy thế cũng vui mừng.

Nhà vua có rất nhiều vàng, nhưng vàng không thể mua sức khỏe cho ông.

Vì sức khỏe là vàng!