Một truyền thuyết của Ả Rập kể lại rằng : Có hai người bạn cùng đi  du lịch trên sa mạc , trên đường đi, họ đã vì một chút truyện nhỏ mà xảy ra tranh cãi, thậm chí một người trong họ còn tặng cho bạn mình một bạt tai.

       Người bị đánh vô cùng thấy ấm ức, im lặng bỏ ra ngoài lều sau đó dung tay viết lên cát dòng chữ:

      ‘’ Hôm nay bạn thân mình đã tát mình một cái !’’.

       Họ lại tiếp tục lên đường, đi mãi, đi mãi đến một ốc đảo mới dừng lại lấy nước và tắm rửa. Bên bờ sông, người bị tát hôm trước suýt chút nửa thì bị chết đuối, may mà bạn cứa lên kịp thời.

       Sau sự việc, anh bèn cầm một thanh kiếm và khắc lên tảng đá một dòng chữ:

       ‘’ Hôm nay bạn thân mình đã cứu mình một mạng !’’

       Người bạn thấy vậy thì thắc mắc hỏi:

      ‘’ Tại sao khi mình tát cậu, cậu chỉ viết lên cát, bây giờ lại dung kiếm khắc lên đá vậy ?’’

       Người kia hỏi đáp:

       ‘’ Khi bạn bè làm tổn thương, chúng ta hãy để cảm xúc đó vào những nơi dễ dàng quên lãng. Những cơn gió sẽ cuốn nó đi chảng còn dấu vết! Ngược lại, khi được giúp đỡ, chúng ta phải khắc ghi trong lòng, nơi không có cơn gió nào có thể cuốn nó bay xa !’’.