Sáng nay, Na phát hiện chú heo bông của mình bị sứt mất mũi.

   Thủ phạm nhất định là Ti Num!

   Hôm qua, lúc mẹ đưa heo cho Na, Num đã hờn lẫy rồi xịu mặt cả buổi. Num không thích em búp bê Barbie, phần quà của Num, Num chỉ muốn có chú heo.

   Na cũng thích chú heo lắm. Nhưng Na định chơi với chú một đêm thôi, mai Na sẽ đổi Chú cho Num. Mẹ nói rồi, làm chị việc gì cũng phải nhường nhịn em. Ấy vậy mà...

   Ti Num thật là một đứa em đáng ghét.

   Chú heo xinh đẹp là thế. Cái mũi bằng hột nút tròn của chú đáng yêu là thế. Num chỉ vì không chơi được mà nỡ bứt quăng đâu mất.

   Càng nhìn chú heo, Na càng thấy như chú đang khóc.

   "Heo đừng buồn. Chị sẽ...giận Num một-tỉ-ngày cho biết mặt!".

   Na hứa với chú heo.

   Một-tỉ-ngày trôi qua chắc phải rất lâu.

   Buổi trưa, Na đi học chỉ một mình. Không có Tí Num đi sau í ới gọi "Chờ em với! Chờ em với!" tưởng sẽ thích lắm, ai ngờ chả thú vị gì.

   Giờ cơm tối, không có ai la lối giành chén đẹp, giành gắp thịt, Na lẽ ra vui biết mấy, ai dè cứ bứt rứt thật khó chịu.

   Đến giờ làm bài tập, sách vở mở trước mặt mà tai Na để hết ngoài cửa phòng.

   Bước chân nhè nhẹ rón rén này hẳn là của Tí Num.

   Nó đang làm gì thế nhỉ? Định rình phá món đồ chơi nào của Na sao? Em gái Na chả bao giờ đi đứng kiểu quái lạ như vậy nếu không có ý đồ.

   Cũng có thể, nó đang sợ và biết na chưa hết giận.

   Chắc nó nhớ vẻ lầm lì xách cặp đi thật nhanh trưa nay của Na lúc mẹ gọi:" Chờ em đi học với con!". Nhớ luôn cục thịt to nó nghe lời ba gắp bỏ vô chén Na bị quăng quèo ra đĩa.

   Na đang mong sao nó không nhớ gương mặt tèm lem nước mắt của Na lúc bị mẹ mắng:" Con nhỏ này, chị gì hư! Em mình chứ ai mà giận dai như đỉa!".

   Chị thì sao chứ! Sao chị cứ phải nhường em đủ thứ chứ? Sao việc gì cũng là chị bị mắng?

   Na bực bội gạch tèm lem trên mặt bàn.

   - Chị... Chị Hai... - Có tiếng gọi nho nhỏ.

   Tiếng gọi cứ kiên nhẫn tiếp tục.

   - Gì!

   Giận dữ, na bật mạnh cánh cửa. Cửa va cộp vào đầu đứa đang đứng phía trước. Na thấy nó té xuống.

   - Mày... em... em có sao không?

   Không kịp suy nghĩ, Na đã thấy mình ngồi thụp xuống bên cạnh nó.

   Chắc là đau lắm. Na thấy cái trán nó đỏ tấy hết lên. Nhưng nó lắc đầu, chìa ra trước Na... một chú heo bông mới tinh.

   - Em...đền cho chị.Em đã đập bùng binh mua...

   Na nhìn chú heo. Nhìn cái trán rướm máu. Nhìn vẻ mặt rõ ràng đang nén đau của em gái.

   Tự nhiên, Na muốn ôm chầm lấy em gái mình và nói rằng:" Na không cần heo bông nữa. Mai, Na sẽ chờ em đi học, sẽ bỏ qua hết lỗi cho em. Mai, Na sẽ cho em hết cả hai chú heo."