Nghé bắt đầu thay răng. Ngày nào Nghé cũng đứng ngắm nghía trước gương rồi lấy tay sờ thử cái răng cửa, Nó đã nhúc nhích một tí, rồi nó sẽ lung lay nhiều hơn và sẽ được nhổ đi. Ôi, Nghé không thích bị trống cái răng ngay vị trí "tiền đạo" đó chút nào cả, nhìn rất kì cục! Cho nên Nghé âm thầm giữ cái răng cửa thật kĩ. Nghé không dám nhai mạnh, cười cũng khẽ khàng, sợ cái răng bất thần rơi đi mất.

   Nhưng hôm nay ở trường Nghé mải chơi kéo đẩy với Na vui quá, quên để ý cái răng. Nghé và Na giằng co nhau thật mạnh, cánh tay của Na vô ý quất trúng miệng Nghé. Nghé nghe đau ê ẩm, ôm lấy miệng. Hình như có vị gì mằn mặn trong miệng nữa chứ. Thôi chết rồi! Cái răng...

   Cái răng đã rụng rồi! Nghé òa khóc khiến Na sợ hết hồn. Na theo năn nỉ Nghé mãi:    

   - Nghé ơi! Na xin lỗi, xin lỗi Nghé mà!

   Ôi, từ giờ Nghé sẽ bị trống cái răng, làm sao mà Nghé dám mở miệng ra được nữa chứ! Mắc cỡ lắm. Tại Na hết, làm sao mà Nghé bỏ qua cho Na được.

   Thế là mặc cho Na buồn rầu hối hận, Nghé vẫn quyết nghỉ chơi với Na. Trong lớp, Nghé ngồi ra một góc đầu bàn, kệ cho Na liếc nhìn qua buồn thiêu. Chơi một mình Nghé cũng buồn, nhưng ai biểu, tại Na hết, ai biểu Na quơ tay trúng miệng Nghé làm chi.

   Về tới nhà, Nghé đi thẳng và trong phòng, không đoái hoài gì tới chú cún Milu nhảy xổ ra mừng. Nghé vội vào để soi gương mà. Nghé nhe răng ra, hàm răng trống đi một cái răng cửa, coi kì cục hết sức. Càng nghĩ Nghé càng giận Na. Đang bực bội, Nghé bước chân bình bịch ra ngoài. Cùng lúc đó, Milu cứ xoắn lại chân Nghé để chờ Nghé vuốt đầu như mọi bữa. Bỗng Milu kêu "ẳng" lên một tiếng đau đớn. Thì ra trong lúc không để ý, Nghé đã giẫm phải chân Milu một cái thật mạnh. Milu đau quá chạy lủi vào một góc, rên rỉ liếm cái chân. Nghé hối hận quá. Vì mải nghĩ đến cái răng mà Nghé không để ý, giẫm phải chân Milu rồi, chắc là nó đau lắm. Milu đi cà nhắc luôn. Chắc Milu giận Nghé lắm, như Nghé đang giận Na...

   Ấy vậy mà sau bữa tối, khi Nghe ra vườn tưới cây thì Milu lại chạy theo, như chưa hề có gì xảy ra. Nghé xoa đầu Milu:

   - Milu không giận Nghé hả?

   Milu ngoáy tít đuôi, thè lưỡi ra như trả lời Nghé:" Không đâu! Nghé là bạn của Milu mà!"

   Nghé bỏ cái bình tưới, ngồi xuống thềm với Milu. Trong khi vuốt bộ lông mượt của Milu, Nghé nghĩ tới Na. Ừ! Na cũng là bạn Nghé mà. Na cũng vô ý thôi, sao Nghé lại giận Na lâu thế. Ngày mai Nghé sẽ cười với Na, dù không còn cái răng cửa nữa.

   Mà cái răng cửa mới bao giờ sẽ mọc nhỉ???