Bi là cậu bé rất ngoan, cậu luôn muốn làm điều tốt nhất cho mọi người. Ngày mai là sinh nhật cô giáo, Bi muốn tặng cô một món quà thật đặc biệt. Cậu suy nghĩ mãi mà chẳng biết tặng quà gì. Cậu nghĩ, có khi món quà đặc biệt phải là món quà thật đẹp và đắt tiền. Nghĩ mãi không ra, Bi bèn xuống bếp hỏi mẹ. "Chắn chắn mẹ sẽ biết" - Bi nghĩ thầm.

   Vừa xuống bếp, Bi đã hỏi lớn:

   - Mẹ ơi, ngày mai là sinh nhật của cô giáo con, con nên tặng cô món quà gì đây ạ? Nó phải thật đặc biệt nha mẹ.

   Mẹ nói, tay vẫn đảo đều mon ăn trên chảo:

   - Ừ, tặng cho cô một tấm thiệp đi con! Mẹ thấy con làm thiệp đẹp lắm.

   - Nhưng mà nó đâu có đặc biệt... - Bi phụng phịu nói.

   Mẹ tắt bếp và quay sang nhẹ nhàng nói:

    - Con trai à, không phải món quà đắt tiền nào cũng đặc biệt. Chỉ cần con "đặt" tấm lòng vào món quà  thì dù chỉ là một cành hoa, nó cũng sẽ trở nên đặc biệt!

   Bi nhìn mẹ, gật gù:

   - À, con hiểu rồi mẹ ạ!

   Bi chạy ùa vào phòng. Cả tối đó, cậu hí hoáy tô vẽ. 

   Sáng hôm sau, khi vừa vào lớp, Bi chạy lên tặng thiệp cho cô giáo và ôm cô thật chặt. Cô giáo vui lắm, cô cười suốt cả ngày hôm đó.

   Bi ngắm cô giáo và thầm cảm ơn mẹ vì đã có một gợi ý thật thú vị...