Nhà triệu phú nọ là một người vô cùng nhân từ, cũng rất quan tâm đến những trẻ em mồ côi. Ông thường xuyên quyên tiền cho trại trẻ mồ côi và cũng thường xuyên đến đó thăm hỏi.
Bọn trẻ trong trại trẻ cũng vô cùng yêu mến ông.
Một hôm, nhà triệu phú mời tất cả bọn trẻ trong trại trẻ mồ côi đến nhà chơi đồng thời cho phép bọn chúng tùy ý lựa chọn thứ mà mình thích trong ngôi nhà coi như món quà ông tặng cho chúng. Lũ trẻ vô cùng hứng thú, chạy tới chạy lui trong ngôi nhà lớn để tìm kiếm những món đồ mà mình yêu thích.
Vậy nhưng có một bé gái lại không chịu đi theo các bạn. Nhà triệu phú nọ thấy vậy bèn bước đến hỏi:
“Lẽ nào ở đây không có thứ mà cháu thích sao?”.
“Không phải!”. Cô bé chợt ôm chặt lấy nhà triệu phú rồi lắc đầu nói. “Ông ơi! Cháu có thể chọn ông được không?”.