Ngay chỗ cổng ra vào nhà ông có con tắc kè nấp sau bụi trúc. Lần nào đến chơi với ông, thế nào Beo cũng phải liếc nó một cái. Vừa thích vừa hơi sợ sợ.

   Ông bảo:

   - Con tắc kè là bạn ông. Việc gì con phải sợ?

   Beo tròn mắt:

   - Thế nó có chơi với ông không??

   - Có chứ, Lúc ông ngồi ở ghế đá ngoài sân, nó vẫn bò đến bên chân ông tán chuyện đấy.

   - Sao hôm nay nó không bà ra?

   - Thấy con là người lạ nên nó chưa dám ra.

   Beo ngồi im. Có vẻ nhưng đang tưởng tượng con tắc kè quanh quẩn dưới chân ông...

   Một lần tắc kè biến đâu mất, Ông bảo:

   - Hôm nay cu cậu đi Sài Gòn.

   - Tắc kè đi Sài Gòn làm gì hả ông?

   - Đi khám họng. Đêm qua ngáy nhiều quá bị viêm họng.

   Thỉnh thoảng mẹ vẫn phải đưa BEo đi Sài Gòn chữa viêm họng. Beo hỏi ngay:

   - Vậy tắc kè đi bằng gì?

   - Tàu cánh ngầm.

   Có cả tàu cánh ngầm cho tắc kè! Sao lại không chứ? Tắc kè viêm họng, tắc kè đi Sài Gòn chữa bệnh, nhất định phải đi bằng tàu cánh ngầm. Tàu cánh ngầm chạy êm, không bị say. Beo lại tưởng tượng...

   - Thế khi nào tắc kè về?

   - Khi nào về, thế nào nó cũng chạy đến chào ông: Con chào cụ! Con đã về!

   Mấy hôm sau Beo lại đến. Qua cổng, liếc tắc kè một cái, rồi chạy ào vào nhà hét to:

   - Con chào cụ! Con đến chơi với cụ!

**************************************************************************************************************