Đi học về, Ếch Cốm vừa đói vừa mệt, Chú ta thầm nghĩ: " Giá lúc này được chén đĩa sa lát hoa mướp trộn giun thì tuyệt phải biết!"

   Đến gần cửa hang, Ếch Cốm suýt vấp phải một chiếc đũa. Bất chợt, chiếc đũa tỏa ra những tia sáng lấp lánh khiến Ếch Cốm hơi chói mắt. 

   "Đây là đũa thần chăng?"- Ếch Cốm nghĩ rồi cầm chiếc đũa lên. Chú vung đũa, khẽ nói:

   " Ta muốn một đĩa sa lát hoa mướp thật bự."

   Tức thì, món ăn yêu thích hiện ngay trước mắt Ếch Cốm. Ếch Cốm sung sướng nhảy chồm chồm trước cửa hang.

   Chú ta lại vung đũa ra lệnh:" Ta muốn có cái hang thật đẹp". Lời yêu cầu của Ếch Cốm được đũa thần thực hiện ngay tắp lự. Chiếc hang vốn chật chội, bừa bộn của Ếch Cốm trong nháy mắt to rộng và đẹp đẽ hơn cả khách sạn, có cả bể bơi và chiếc giường phủ rêu êm ái.

   Ếch Cốm vác đũa đến nhà cậu bạn thân. Thấy Nhái Bén đang hí húi khâu lại đôi giày rách bươm, Ếch Cốm phẩy tay:

   - Cậu vứt ngay đôi giày cũ rích này đi, tớ sẽ tặng cậu nhiều đôi khác đẹp hơn.

   Nhái Bén bĩu môi, cười:

   - Cậu khoác lác vừa thôi. Mới tối hôm qua cậu còn phải mượn đôi giày của tớ để đi vũ hội. Tại cậu nhảy nhót nhiều quá mới khiến đôi giày của tớ rách bươm đấy.

   "Hãy xem đây" - Ếch Cốm nói to rồi vung đũa lên -" Ta muốn những đôi giày thật đẹp!"

   Bụp ... bụp... Những đôi giày đủ màu sắc rơi xuống tới tấp, suýt đè bẹp cả Nhái Bén. 

   Nhái Bén ngạc nhiên hỏi:

  - Cậu lấy đũa thần ở đâu vậy?

   " Tớ nhặt được đấy", Ếch Cốm vênh mặt tự hào đáp.

   " Nhặt được của rơi phải trả lại người đánh mất. Cậu mau tìm chủ nhân của chiếc đũa để trả lại đi".

   Ếch Cốm lắc đầu quầy quậy: " Ai mất thì phải chịu. Chiếc đũa này giờ là của tớ".

   Mang đũa về hang, Ếch Cốm giấu tít trong gậm giường, lại còn cẩn thận lấy cánh bèo phủ lên.

   Đang thiu thiu ngủ, Ếch Cốm bị đánh thức bởi tiếng khóc. Ló đầu nhìn ra, chú thấy một nàng Tiên bé xíu có đôi cánh xanh biếc  đang ngồi khóc thút thít trên tàu lá sen. Dù chị em nhà Bướm xúm vào dỗ dành nhưng nàng Tiên càng khóc to, nức nở nói:

   - Hu hu... Nếu không tìm được chiếc đũa thần thì tớ sẽ không tốt nghiệp được lớp học phép thuật.

   Ếch Cốm giật mình, nhảy thụt lùi vào hang, ngẫm nghĩ: " Nàng Tiên thật tội nghiệp khi đánh mất đũa. Nhưng nếu mình trả thì sẽ không có mọi thứ dễ dàng nữa. Trả hay không?"

   Ếch Cốm nhớ có lần đánh rơi chiếc mũ yêu thích khiến chú tiếc ngẩn ngơ đến phát ốm. May là chị chim Sẻ nhặt được đem trả, lúc nhận được mũ, chú đã mừng phát khóc.

   Ếch Cốm cầm đũa, hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát đi ra cửa hang.

   - Đũa này của cậu đúng không?

   Nhìn thấy chiếc đũa, nàng Tiên mừng rỡ:

   - Đúng rồi! Vậy mà tớ nghĩ chẳng có cơ hội tìm lại nó. Cám ơn Ếch Cốm, cậu thật tốt bụng!

    Nang Tiên vung đũa lên, một cơn mưa mướp vàng rực rơi xuống tới tấp. Đó là món quà mà nàng Tiên tặng cho Ếch Cốm.

   " Mình sẽ mời Nhái Bén và tụi bạn cùng ăn hoa mướp cho vui". Ếch Cốm nghĩ vậy rồi phồng mồm cất tiếng kêu "ộp .... ộp...." rổn rảng vang vọng khắp cả bờ ao.