Mái trường- ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dậy từ những nơi tối tăm, hay đơn giản hơn là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được . tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô dạy văn là người tôi nhớ nhất.
 
Viết về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt, luôn mặc áo dài thướt th và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc mơ.
 
Nhắc đến cô giáo người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô cũng không ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn là cô rất hiện đại và cá tính. Cô mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình.
 
Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh , khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng.