Hình như bé Bin đang có chuyện buồn. Nó nhệu nhạo nhai cơm và đôi mắt đăm chiêu suy nghĩ, chốc chốc lại thở dài. Ăn hết một bát, Bin buông đũa đứng dậy. Mẹ ngạc nhiên lắm. Hôm nay có món trứng mà Bin rất thích ăn. Nếu là mọi ngày nó ních đến no bụng rồi. Mẹ lo lắng hỏi:

     " Sao nay ăn ít vậy bé Bin?"

     " Dạ, Con ăn no rồi mẹ ạ."

     Bin lững thững đi ra sau vườn. Buổi trưa, gió mát rười rượi. Nó bắt ghế ngồi dưới gốc cây vú sữa ngắm các liếp rau đang xanh mơn mởn: cải ngọt, cải đắng, tần ô, xà lách,... chen chút nhau vươn lên tươi tốt. Thích mắt thật! Nhưng bé Bin không thấy vui, nó chép miệng nghĩ thầm: " Ước chi đó là những luống hoa thì hay biết bao!" Ngày mai đã là Quốc tế phụ nữ mùng 8 tháng 3 mà chưa có gì tặng cô Lan cả. Cô là chủ nhiệm lớp 3A của Bin, rất hiền và tốt bụng nên cả lớp ai cũng đều yêu cô. Mấy hôm nay, đi học nghe các bạn bàn bạc mua quà, mua hoa tặng cô mà Bin sốt ruột quá. Biết nhà nó nghèo nên cô đã động viên nó đi học phụ đạo mà không bao giờ thu học phí cả. Bin rất muốn tặng cô thứ gì đó để tỏ lòng biết ơn. Nhưng gia đình nó vất vả với những liếp rau cả ngày mà cái ăn còn thiếu trước hụt sau, nó đâu dám mở miệng xin tiền. Với lại, những ngày này, cái gì cũng đắ kinh khủng. Ước gì nhà nó trồng hoa thì hay biết mấy...

     "Bé Bin! Con làm gì ngoài này mà không ngủ trưa vậy?"

     Bin giật mình quay lại. Mẹ đã đứng đằng sau tự lúc nào, đang cau mặt nhìn nó.

     " Con có chuyện gì giấu mẹ phải không?"

     " Ơ...đâu có đâu mẹ..."

     " Con trở thành đứa trẻ biết nói đôi bao giờ vậy bé Bin? Không nói là mẹ giận nghe!"

     Bin bối rối cụp mắt xuống. Nó thật sự không muốn mẹ bận tâm chuyện này. Nhưng Bin cũng không muốn mẹ giận và cũng không muốn trở thành một đứa trẻ nói dối nên nó đành kể cho mẹ nghe hết mọi chuyện. Mẹ rất nghiêm túc lắng nghe, sau đó xoa đầu Bin và cười nhẹ nhàng:

     " Thế mà không nói cho mẹ biết sớm. Sáng mai, chắc chắn Bin sẽ có hoa tặng cô!"

     " Mẹ, mẹ mượn tiền ai hả mẹ? Thôi không cần đâu mẹ!"

     " Ai nói mẹ mượn?"

     Mẹ bật cười. Nó ngơ ngác, vậy mẹ lấy hoa ở đâu nhỉ?

     Sáng hôm sau, bé Bin tung tăng đến lớp, trên tay xách một chiếc làn mây rất xinh xắn. Mẹ cũng kỳ cục ghê, hoa gì mà để trong làn mây có nắp đậy? Lại còn dặn Bin không được mở ra nữa chứ? Nhưng mẹ đảm bảo với Bin rằng cô sẽ thích món quà đó. Và nó tin mẹ!

     Hôm nay, không khí trong lớp thật vui. Mặc dù cô Lan đã dặn dò đừng mua gì cho cô hết nhưng bạn nào cũng mua hoa hoặc quà gì đó đến lớp. Vì tất cả đều rất yêu cô! Những bó hoa hồng, hoa cúc,... xinh đẹp và những hộp quà thắt nơ xanh đỏ, đủ màu. Bé Bin chợt nhìn xuống chiếc làn của mình mà lo lắng. Không biết mẹ để hoa gì trong đó? Bin tò mò quá mà đã hứa với mẹ là không mở ra nên giả vờ không để ý đến làn hoa nữa. 

     Cô Lan vừa bước vào, cả lớp ríu rít lên chúc mừng và mang tặng cô những thứ mình mang tới. Cô có vẻ vui lắm, mắt sáng lấp lánh. Bé Bin cũng từ từ tiến lên đưa cho cô chiếc làn mây. Nó thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt cô:

     " Dạ, con chúc mừng Cô nhân ngày 8 tháng 3!"

     " Ủa, gì mà trông bí mật vậy bé Bin?"

     " Dạ, con cũng không biết nữa. Mẹ dặn không được mở ra. Mẹ bảo chỉ mình cô được coi thôi."

     Cô Lan ngạc nhiên liền mở nắp làn ra coi. Cả lớp ồ lên khi thấy đó là những bông bí màu vàng tươi nàm chen chút nhau. Có lẽ mẹ đã hái sau vườn hồi sớm.

     Bắt đầu có những tiếng cười lan ra thật nhanh. Lớp ồn ào bàn tán: " Trời ơi, tặng hoa gì mà ngộ vậy nè? Giờ mới thấy đó nha! Lạ ghê..."

     Bé Bin đỏ bừng mặt vì mắc cỡ, đứng im lặng như pho tượng, chỉ muốn òa khóc ngay lập tức. Mẹ kỳ cục quá hà, không có tiền thì thôi, ai đời lại tặng Cô bông bí? Bỗng, cô Lan bảo cả lớp im lặng, cô đưa mắt nhìn khắp một lượt rồi nhẹ nhàng nói:

     " Sao các con lại cười? Trước tiên cô cảm ơn cả lớp vì đã chúc mừng cô hôm nay. Đặc biệt, cô cảm ơn bạn Bin và mẹ bạn ấy đã tặng cô món quà dễ thương này. Cô thật sự rất thích. Loài hoa nào cũng đẹp và có giá trị riêng của nó. Bông bí cũng vậy. Ngoài vẻ đẹp giản dị thì bông bí còn là món ăn rất ngon. Thế lớp mình bạn nào thích ăn cơm nóng với bông bí xào thịt bò hoặc bông bí luộc chấm xì dầu không?"

     " Dạ có, con thích nè Cô..."

     " Vậy các con phải biết ơn những người trồng ra nó như mẹ bạn Bin nha! Nhưng các con biết cô thích hoa nào nhất không? Đó là hoa điểm mười của các con. Các con cứ chăm ngoan học giỏi là co vui lắm rồi!"

     Nhìn nụ cười dịu dàng của cô Lan, cả lớp yêu cô hơn bao giờ hết. Cả lớp thấy cô như một người mẹ thứ hai của mình. Mà nhắc đến mẹ Bin mới nhớ, hôm nay là Quốc tế phụ nữ mà hồi sáng chưa chúc mừng mẹ gì cả. Tệ thật! Mẹ cũng là phụ nữ cơ mà...