Là bánh mà chẳng ai ăn, chỗ nào bẩn thỉu thì lăn lưng vào, giúp người quần áo bảnh bao, mình thì ngày một tổn hao, gầy mòn.
Quê em miền núi trung du, thủy chung màu tím cho dù nắng mưa, lưng đồi trong gió đong đưa, nhạc thơ chảy mãi vẫn chưa vơi tình?