Người nọ nhặt được một con sư tử non ở trong rừng bèn ôm về nhà nuôi. Anh ta nuôi nấng nó vô cùng chu đáo, cho ăn những đồ ăn ngon bổ, lại ngày ngày chải lông, tắm rửa cho nó.
Sư tử cũng rất thân thiết với anh ta. Suốt ngày vịn vai bá cổ, liếm mặt liếm tay, cùng đi dạo, cùng nô đùa, tình cảm vô cùng khăng khít. Nó lớn nhanh trong sự bao bọc của con người, chẳng mấy chốc đã trở thành một con sư tử đực trưởng thành và uy mãnh, nhưng vẫn ngoan ngoãn như một con chó nhà.
Một hôm người nọ đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ quái: Cưỡi sư tử đi du ngoạn. Thế là anh ta bèn leo lên lưng sự tử rồi xuất hành. Trên đường đi, sư tử rất nghe lời, bước đi rất nhẹ nhàng ổn định cho dù phải chở một người trên lưng. Dân chúng trên đường đều reo hò nhiệt liệt khiến người nọ càng thêm hãnh diện.
Có người tò mò hỏi:
“Sự tử sẽ không ăn thịt anh chứ?”.
Người nọ cười:
“Sao có chuyện đó chứ!”.
Một con chó bên đường hỏi sư tử:
“Sao anh không ăn thịt anh ta?”.
Sư tử cười:
“Sao có chuyện đó chứ?”.
Một hôm bọn họ tiến vào trong sa mạc, trên đường đi gặp phải bão cát, nước và lương thực đều bị cuốn mất. Người nọ trong lúc khốn quần liền nhảy xuống đi bộ cùng sự tử và không quên an ủi nó:
“Anh bạn cố chịu đựng nhé! Qua sa mạc rồi, ta sẽ cho anh ăn. một bữa ănh bụng!”.
Một ngày trôi qua, sư tử đói bụng bắt đầu lờn vờn xung quanh người nọ. Qua ngày thứ hai, nó đói đến nỗi phải liếm láp khắp người anh bạn đồng hành. Ngày thứ ba, nó bắt đầu cắn giật nhè nhẹ. Ngày thứ tự nó nhe răng gườm gườm. Đến ngày thứ năm, đôi mắt của con sư tử đói đã chằng chịt tia máu. Nhân lúc người nọ định bước đến vỗ về an ủi, nó liền bất ngờ chồm lên người anh ta.
Cho đến tận lúc chết, người nọ vẫn không tài nào hiểu nổi, con sư tử thân thiết sao lại ăn thịt mình?