Ở nơi kia có một khe núi ở địa thế vô cùng nguy hiểm, bên dưới có một dòng sông nước chảy cực siết, đá ngầm lởm chởm. Không những thế, cái gọi là cây cầu bắt qua khe núi này lại chẳng qua là mấy sợi xích trơ trụi treo lơ lửng từ vách núi này sang vách núi kia.

     Có 4 người nọ cùng chuẩn bị qua cầu. Một người mù. Một người điếc. Hai người còn lại thì hoàn toàn bình thường, hơn nữa còn là thanh niên mắt tinh tai thính.

     Bốn người nối đuôi nhau bám vào dây xích để đi qua khe núi. 

     Kết quả thì sao?

     Người mù và người điếc đã qua được khe núi bên kia. Một trong hai thanh niên cũng qua được khe núi bên kia nhưng người còn lại thì đã rơi xuống sông mất mạng.

     Lẽ nào người thanh niên mắt tinh tai thính lại không bằng người mù và người điếc hay sao?

     Đúng vậy! Nhược điểm của anh ta lại khéo có nguồn gốc từ chính ưu điểm mắt tinh tai thính đó.

     Người mù nói: 

     " Đôi mắt tôi không nhìn thấy gì nên chẳng biết núi cao vực sâu nguy hiểm ra sao. Cứ bình thản mà bám xích đi qua thôi!"

     Người điếc thì bảo:

     " Tai tôi chẳng thấy gì nên những tiếng gầm gào đáng sợ dưới chân chẳng tác động được đến tôi. Sợ hãi cũng vì thế mà giảm đi rất nhiều!"

     Còn người thanh niên nọ thì thản nhiên bảo:

     " Tôi đi cầu của tôi. Hẻm núi nguy hiểm thì có liên qua gì chứ? Đá ngầm nước xiết thì có liên quan gì chứ? Tôi chỉ cần tập trung chú ý sao cho tay chân mình luôn vững vàng ổn định là đủ rồi!"