Chuyện ngày xưa, rất lâu rồi.
Có một bà mẹ sinh thời ba con.
Ba cô con gái trăng tròn,
Lớn, xinh, khỏe mạnh… gầy nhom mình bà.

Lần lượt đi lấy chồng xa,
Chỉ còn mỗi mẹ, vào ra một mình.
Trong căn nhà nhỏ xinh xinh,
Thế rồi bà ốm, một mình nằm co.

Tuổi già thật lắm nỗi lo,
Nên bà nghĩ bụng, viết cho con mình,
Ba lá thư rất chân tình,
Nói rằng mẹ bệnh, một mình nhớ con.

Tuổi già, sức khỏe héo hon.
Mẹ mong con lắm, về còn gặp ta.
Rồi gọi sóc nhỏ tới nhà.
Dặn dò kỹ lưỡng. Chào bà sóc đi:

“ Đến nhà các chị… lo gì!
Yên tâm bà nhé, cháu đi, tối về”.
Đến nhà chị cả: Bộn bề,
Chậu to, chậu nhỏ,… “Chị về, về ngay!

Mẹ chị ốm mấy hôm nay,
Đừng cọ chậu nữa… rửa tay, cùng về!”
Đọc thư, nước mắt tràn trề:
“ Mẹ ơi, thương mẹ, con về… sao đây?

Con còn một đống chậu này,
Thôi… cọ xong chậu, rửa tay, con về”
Sóc bực mình, vội quay đi:
“ Thương mẹ như chị,… thôi thì đừng thương!”

Nói xong, sóc nhỏ lên đường.
Chị cả ngã xuống, hóa luôn con rùa.
Sóc nhỏ đi mãi tới trưa,
Đến nhà cô thứ, trời vừa nắng to.

Đọc thư của mẹ viết cho,
Cô hai than khóc: “Con lo mẹ buồn,
Mẹ à, con sẽ về luôn,
Khi xe xong chỉ, đừng buồn mẹ ơi!”

Sóc nhỏ tức giận thốt lời:
Thương mẹ, thương mẹ mà đòi ngồi xe,
Cho hết đống chỉ bên hè,
Chị về thăm mẹ… chắc hơi muộn rồi!”

Sóc nhỏ vừa nói dứt lời,
Cô hai biến mất, nhện thời hóa ra.
Thế là từ đó nhện ta,
Se tơ, kết sợi… đúng là trời cho!

Sóc nhỏ chẳng ngại nắng to,
Vội vàng đi tiếp, đi cho kịp ngày.
Cô út cầm thư trên tay,
Bàn tay còn dính bột chay đang nhào.

Đọc thư nước mắt tuôn trào:
“ Mẹ ơi, mẹ ốm, con sao ở nhà.
Con về, chẳng quản đường xa,
Mẹ ơi con sẽ về nhà luôn đây”.

Bột còn đang dính trên tay,
Cô út vội vã, đi ngay… muộn rồi!
Chiều tà, cô cũng tới nơi,
Chạy vào ôm mẹ: “mẹ ơi, con này!”

Sóc nhỏ, cảm động nói ngay:
“Chị thật hiếu thảo, vui thay chị à!”
Cô út ngoan ngoãn, thật thà,
Làng trên, xóm dưới, nhà nhà yêu thương.

Mẹ vui, khỏe mạnh khác thường.
Hai mẹ con sống yêu thương suốt đời.