Cuối năm, sáng sớm trời rất lạnh. Bố đi ra sau nhà lấy chiếc xẻng nhỏ, cầm thẻ hương ở bàn thời nhà trên, rồi bảo Việt:

  - Sắp tết rồi, hôm nay con đi với vố ra thăm mộ ông nôi nhé!

  Ra khỏi làng, hai cha con rẽ vào đường nhỏ dẫn lên sường đồi. Mộ ông nằm ở góc xa, ngay dưới hàng mộ các cụ tổ, nhìn xuống chân đồi, nơi những thửa ruộng trả ra xanh màu mạ mới, Việt chăm chú nhổ sạch đám cây dại trên khu mộ. Bố mang xẻng ra những vạt cỏ phía xa, lặ xắn từng vầng cỏ đem về đắp lên mộ, rồi kính cẩn thắp hương trên mộ ông và cả những ngôi mộ xung quang.

  Bố kể, giọng trầm xuống:

  - Nhà mình ngày xưa nghèo lắm con ạ! các cụ tổ đã cùng bà con khai phá, tạo lập làng từ lúc nơi đây còn hoang vắng. Đến đời ông nội con vẫn phải còn đi cày thuê, gặt mướn cho những người nhiều ruộng để lấy công. Dù nghèo khó nhưng các cụ vẫn luôn gắng giữ gìn nề nếp nhà ta: cần cù làm lụng, ngay thẳng chân tình với bà còn xóm giềng và dành dụm cho con cháu được học hành.

  Bố kéo Việt vào lòng. vừa xoa đầu vừa nói:

  - Ông nội con thường bảo: "Không học sao thành người". Bố cũng chỉ mong con cố gắng học hành để nên người.

  Lác đác đã thấy có người làng ra thăm mộ tổ tiên. Gió đưa mùi hương thơm thoảng nhẹ khắp nghĩa trang.

  Về đến nhà, thấy mẹ đang dọn dẹp dưới bếp, Việt chạy ngay đến bên thì thầm:

  - Mẹ ơi, để con lau dọn bà thờ giúp mẹ nhé!