Sóc Bông Lau đến chơi nhà Cóc Tía.

   Ở nhà Tía, nó thấy một ông già trùm chăn nằm lim dim ở góc hang. Thoạt nhìn nó nghĩ là ông của Tía. Nhưng ông già da dẻ nhẵn nhụi chứ không sần sùi như da cóc. Tấm chăn trùm lên người ông thực ra chỉ là một mảnh lá dọc mùng.

   - Bác tớ đấy. - Tía giới thiệu Bông Lau.

   - Thảo nào. Trông cũng hơi giống cậu. - Bông Lau nhận xét.

   - Bác họ mà. Bác ấy thuộc "chi" khác- Tía nói.

   Rồi nó giải thích cho Bông Lau: " chi" là chi nhánh, họ hàng nhà Cóc có rất nhiều chi nhánh. Giống như có nhiều cành cây mọc ra từ một cái cây ấy. Này nhé: Cóc, Cóc Cụ, Cóc Tía, Cóc Nhái, Nhái Bén, Chão Chuộc, Chão Chàng, Ếch, Ếch Cốm, Ếch Cơm, Kèng Kẹc,... Nghe hết có mà ù cả tai.

   - Bác tớ thuộc chi Ễnh Ương. Trong họ mọi người quen gọi là bác Ương.

   - Hôm nay trời nóng mà sao bác Ương vẫn trùm chăn?

   - À, thói quen ấy mà - Tía tặc lưỡi - Quanh năm suốt tháng sống với cây dọc mùng ở góc vườn. Xuân hạ thu đông, mưa dầm nắng cháy, lúc nào cũng phải có cái gì trùm lên người. Vào hang kín đáo thế này mà vẫn sợ gió máy, phải đắp chăn dọc mùng mới yên tâm.

   Cây dọc mùng góc vườn nhà Bông Lau cũng biết. Dọc mùng chịu hạn giỏi. Mùa nắng đất đai khô nẻ, cây cỏ trong vườn héo rũ mà dọc mùng vẫn tươi xanh. Nghe nói gốc dọc mùng còn là nơi trú ngụ của một nhạc sĩ kèn đồng trứ danh. Ban ngày ít ai thấy mặt ông nhạc sĩ. Đêm xuống ông ấy mới bò ra cái vòi nước gần đó để nhấp chút nước cho khỏi khô cổ. Cái vòi nước cạn kiệt thỉnh thoảng mới rớt xuống một giọt. Ông nhạc sĩ nằm ôm kèn, im ỉm suốt mùa khô, cố giữ an toàn cho cái cổ họng. Chỉ đến khi trận mưa rào đầu tiên trút xuống, tiếng kèn của ông mới được dịp vang lên. Âm thanh hùng tráng của nó hòa lẫn vào dàn giao hưởng mừng nước vang lừng của các nhạc sĩ kèn đồng khác: inh uôm, inh uôm, inh uôm...uôm.....

   - Bác Ương tớ chứ ai! - Tía reo lên đầy tự hào - Cái ông nhạc sĩ mà cậu chỉ " nghe nói" ấy.

   Rồi nó quay lại kể tiếp chuyện cho Bông Lau nghe:

   - Người ta tha thiết mời bác ấy chơi cho dàn nhạc chuyên nghiệp trên núi, nhưng bác ấy từ chối. Già rồi, tính tình lẩm cẩm sao đó. Cứ lủi thủi góc vườn với cây dọc mùng già, cái vòi nước hỏng. Tớ phải nói mãi mới chịu đến đây ở cho có bác có cháu đấy.

***

   Ít lâu sau, Bông Lau lại xuống chơi nhà Tía.

   Tía đang ngồi dọc sách ngoài cửa hang. Cuốn sách của Bông Lau cho mượn. Bên trong hang, chỉ thấy lăn lóc tấm chăn dọc mùng ngả màu vàng úa, rách tơi tả.

   - Bác Ương đâu? Bông Lau hỏi.

   Tía đặt cuốn sách đang đọc dở sang bên, lắc đầu:

   - Bó tay! lại quay về nhà cũ rồi.

   Bông Lau ngồi xuống cạnh Tía. Nó nghĩ: " Thói quen khó bỏ thật"

   Nhưng biết đâu ông già ấy quay lại gốc dọc mùng để tập luyện bài kèn đón mùa mưa sang năm?