Trong khu rừng nọ, có một ngôi nhà treo một chiếc chuông gió, đó chính là ngôi nhà của cáo Bối Bối. Cáo Bối Bối cũng biết kéo đàn vi-ô-lông. Tiếng đàn du dương của nó khiến những bông hoa phải nở nụ cười, khiến chim chóc vui vẻ cất tiếng hót véo von... Có một bà Gấu nọ sống một mình trong một căn nhà nhỏ dưới chân núi, bà Gấu rất cô đơn và buồn bã, thường xuyên ngồi một mình lặng lẽ trên chiếc ghế nhỏ trước của nhà, cuối đầu chẳng nói gì. Thế là, khi biết Cáo kéo đàn vi-ô-lông, bà liền chạy đến đứng ngoài cửa sổ nhà cáo Bối Bối để nghe cậu kéo đàn.

     Bà Gấu thấy chỉ nghe tiếng đàn của cáo Bối Bối bà mới cảm thấy vui vẻ. Vì thế, hằng ngày cho dù mưa bão thế nào, bà cũng đều chạy đến thưởng thức tiếng đàn của cáo Bối Bối.

     Vào một buổi sáng sớm, cáo Bối Bối lại kéo đàn, nhưng cậu không thấy bóng dáng của bà Gấu đâu. Cáo Bối Bối rất nhớ bà Gấu. Cậu kéo đàn được một lúc thì không có tâm trạng thế nào nữa. Cậu ra khỏi nhà, chạy đến ngôi nhà nhỏ dưới chân núi. Cậu thấy bà Gấu đang bị ốm, nằm bẹp trên giường. Cáo Bối Bối rót nước cho bà uống, quan tâm hỏi han bà Gấu:

     " Bà Gấu ơi! bà không được khỏe, vì thế hãy yên tâm nghỉ ngơi, cháu kéo đàn cho bà nghe nhé!"

     Cáo Bối Bối kéo đàn. Tiếng đàn du dương khiến cho bệnh tình và tâm trạng buồn bã của bà Gấu dần dần thuyên giảm, trên khuôn mặt bà đã hé lộ nụ cười. Từ đó, ngày nào cáo Bối Bối cũng mang cây đàn vi-ô-lông đến nhà bà Gấu và kéo những bản nhạc hay cho bà nghe. Bối Bối còn tự tay dùng những chiếc vỏ lom làm thành một dây chuông gió tặng bà Gấu và treo trước giường của bà., để tiếng chuông gió lảnh lót này luôn bầu bạn với bà, mang niềm vui đến cho bà Gấu. Và như vậy, bà Gấu dần dần khỏe lại và có thể đi lại được. Không bao lâu, bà Gấu lại có thể đến nhà cáo Bối Bối nghe cậu chơi đàn.