Đi làm về, bố thông báo, tối nay có thể cúp điện, vì trên đường về, bố thấy các chú điện lực còn đang sửa chữa trên các cây cột điện cao nghệu, chắc lại có sự cố ở đâu đó.

  Dự báo của bố chính xác. Không có điện thật. Dù ngày chưa tắt hẳn, nhưng cả khu phố bắt đầu chìm dần vào bóng tối lờ mờ.

  Cả nhà ăn cơm trong ánh nến lung linh. Không gian khắc hẳn ngày thường, bóng của các thành viên trong gia đình hắt lên tường về mọi hướng. Bé thấy vui vui, bất giác nhớ cách ví von trong câu chuyện " Người có cái đầu to bằng cái bồ" của Trạng Quỳnh.

  Bà cứ kêu rằng tối mát, mắt đã kém lại lèm bèm, bà chẳng thấy gì cả. Mẹ vội đi thắp thêm ngọn nến nữa, ánh lửa sáng sóng sánh làm hồng gương mặt mọi người, nhưng bà vẫn than "tối quá!"

  Bỗng anh Quả reo lên:

-  Có trăng kìa! Trăng lên!

  Bé nhìn qua khuôn cửa, hân hoan. Có trăng thật. Mặt trăng tròn như cái mâm đồng đang nhô lên từ sau dãy nhà lầu bên kia đường. Mẹ lẩm nhẩm tính rồi "à" lên một tiếng:

-  Hôm nay là ngày mười sáu âm lịch, trăng tròn và sáng lắm!

  Bố khệ nệ khiêng cái võng ra sân cho bà nằm thưởng trăng hóng mát, rồi hối mẹ pha thêm ấm trà. Anh Quả lôi ra cái bàn xếp với mấy cái ghế con. Bé phụ mẹ mang thêm hộp bánh quế, thế là thành tiệc trà.

  Sinh ra và lớn lên ở thành phố, cuộc sống tiện nghi với đèn điện sáng lóa, hầu như chẳng bao giờ hai anh em Bé quan tâm đến trăng. Có chăng chỉ biết đến vẻ đẹp, nét thơ mộng của trăng qua sách báo và phim ảnh. May nhờ có ngày cúp điện, gặp lúc trời có trăng, nó mới biết thế nào là được đắm mình trong ánh trăng thanh.

  Bên bàn trà, bố hào hứng kể về quãng thời gian sống ở quê thuở trước. Ngày đó, vào những đêm không trăng, đi học nhóm về muộn, trời tối như mực, bố đã vất vả thế nào mới lèo lái được chiếc xe đạp cùn trên đường đê gập ghềnh, khúc khuỷu, bề rộng chỉ độ quá một cánh tay người. Hôm nào có trăng thì khác, bố vừa đạp xe vừa huýt sáo, quên cả đường xa. Gió vi vu thổi bồng mái tóc, không khí thanh bình thoảng mùi rơm rạ, hòa cùng tiếng dế kêu ran...

  Đêm càng khuya, càng lên cao trăng càng sáng vằng vặc, trải ánh vàng khắp nơi, dát ngời lên từng mái nhà trong xóm. Lũ cây cối sóng sánh  từng chiếc lá, uống đến no nê trăng sáng với sương khuya. Bé trèo lên nằm chung võng với bà, cuộn người áp vào lòng bà, nghe ran ran hơi ấm lan tỏa. Bà vòng tay ôm lấy nó, bảo nó làm bà nhớ ngày xưa, bà cũng nằm như thế với bà ngoại của bà.

  Bà kể, giọng trầm trầm, rằng khi lên sáu, bà nhổ được sợi tóc sâu đầu tiên cho cụ cố. Càng ngày tóc của cụ cố càng nhiều sợi trắng, cụ cứ kêu bà nhổ mãi. Ngày ấy đang tuổi ham chơi, rong ruổi nhảy dây với thả diều, bà cứ lần lữa mãi, cho đến một ngày, bà rưng rưng thắp nén nhang lên bàn thờ của cụ.

  Dường như sương càng lúc càng xuống nhiều hơn, lành lạnh. Mắt đã díu lại, Bé càng cuộn sát hơn vào lòng bà. Ấp bàn tay nhăn nheo của bà lên má, nó thì thầm:

-  Bà ơi! Từ mai, mỗi ngày đi học về, cháu đều nhổ tóc sâu cho bà, bà nhé...