Có một cậu bé tinh nghịch sống trong ngôi làng dưới chân một ngọn đồi. Một hôm, nó nghĩ tới chuyện chọc cười dân làng.

Cậu bé liền tìm một tảng đá cao, rồi trèo lên và lấy hết sức hét lớn: “Cọp! Cọp! Cứu tôi với! Cứu tôi!”

Dân làng nghe thấy tiếng hét liền chạy đến giúp cậu ta. Nhưng khi họ đến đó, họ không thấy con cọp nào cả và cậu bé vẫn bình yên vô sự. Cậu bé phá lên cười lớn và nói với dân làng rằng, “Không có con cọp nào cả, tôi làm điều này cho vui thôi!”

Dân làng rất bực mình và trở về trong cơn tức giận.

Vài ngày sau, cậu bé làm lại như thế. Một lần nữa dân làng chạy đến cứu cậu bé nhưng lại bị lừa một lần nữa. Thế là họ quyết định sẽ không tin lời cậu bé nữa.

 

Thật không may, một ngày nọ, một con cọp thực sự đến đó. Bấy giờ cậu bé lấy hết sức hét lên: “Cọp! Cọp!” Nhưng không ai chạy đến giúp cậu ta cả.

Con cọp tấn công cậu bé. Cậu bé cố gắng chống chọi lại với con cọp, nhưng trong vòng vài phút, con thú dữ đã giết chết cậu bé.

Vì thế, một khi đã nói dối thì sẽ luôn luôn bị xem là một kẻ nói dối.