Em Su đi học về, mặt buồn buồn mách chị Hai:

-  Lúc về gần nhà mình, em gặp một bé gấu bông đi lạc. Trời mưa to lắm, em muốn dừng chân nhặt gấu nhưng bà vú sợ em bị ốm, giục đi nhanh kẻo ướt. Em không dám làm theo ý mình, vì con nít đâu được tự ý băng qua đường.

-  Rối sao Su! - Chị Hai cũng lo lắng theo.

-  Em thương gấu bông quá, chỉ sợ chờ đến lúc ba mẹ về thì có ai " bắt cóc" nó mất thôi. Chủ nhân của bé gấu chắc cũng gần tuổi chị em mình. Hẳn bạn ấy đang buồn vì lạc gấu...

  Chị Hai và Su chụm đầu thì thầm, bàn ngay kế hoạch giải cứu gấu bông càng sớm càng tốt. Lát sau mưa ngớt, hai chị em dắt nhau ra đầu chung cư để tìm người giúp đưa gấu về nhà. Vừa lúc ấy, anh Sơn hàng xóm từ nhà thi đấu thể thao gần đó bước ra. Anh là võ sư, dáng người oai vệ, đang xăm xăm đi về hướng hai chị em.

  Su mừng thầm:

-  Mình tìm được vị anh hùng cứu em gấu rồi Hai ơi!

  Chị Hai cũng gật gù mừng rỡ. Cả hai chạy dến kể chuyện cho anh Sơn nghe. Anh mỉm cười đồng ý, liền dắt tay Su và chị Hai đến chỗ gấu bông. Anh Sơn bảo hai chị em đứng yên trên vỉa hè. Một mình anh băng qua đường bên kia, bế bé gấu bông nhỏ xíu lên và quay lại đặt tận tay Su và chị. Thấy bé gấu được an toàn, hai chị em thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn anh Sơn và nhanh chóng trở về.

  Chị Hai cẩn thận đặt bé gấu, sấy khô bằng máy sấy tóc mượn của mẹ. Su bồng gấu thật nhẹ nhàng, dành một vị trí gần mình nhất cho bé ngủ và nựng nịu:

-  Chiều giờ bé sợ và lạnh lắm phải không? Bị xa chủ cũ, chắc bé rất buồn? Thôi, ngủ ngoan nha! Chị và Hai thương bé lắm đó!

  Sáng hôm sau, vừa thức dậy, chị Hai hỏi thăm liền:

-  Lạ nhà, ngủ ngon không bé?

-  Đừng lo gì hết! Từ nay, bé đã có hai chị và đây sẽ là nhà của bé. Chị sẽ cố gắng tìm lại chủ cũ cho bé thật sớm! -Su ôm gấu bông vào lòng với sự triều mến...