Mười bảy năm là khoảng thời gian không dài cũng không phải là ngắn nó là cả một quá trình học tập và rèn luyện của mỗi người học sinh và song song đó là hình dáng của người thầy người cô đã dìu dắt chúng ta. Đôi khi thấy bụi phấn vươn trên tóc thầy lòng tôi lại xót xa. Mái tóc ấy bạc vì bao đêm thức trắng bên trang giáo án để cho chúng tôi bài học hay. Thầy cô hai tiếng thiêng liêng vang lên từ sâu thẳm trong tôi .
 
Từ khi còn là cô cậu bé, còn bỡ ngỡ chưa biết gì đến khi trưởng thành chúng ta điều được sự dìu dắt của thầy cô. Họ là người cha người mẹ thứ hai của ta, mang đến cho ta bao điều lí thú, cả đạo lí làm người. Thời gian cứ trôi thầy cô vẫn lặng lẽ là người lái đò chở hết lượt khách này đến lượt khách khác đến bờ bến bờ tri thức, bến bờ tương lai. Công ơn thầy cô sao có thể kể hết được. Rồi mai đây đàn chim bé nhỏ ngày nào sẽ tung đôi cánh trên bầu trời ước mơ với hành trang trên vai là những kiến thức quý báu mà thầy cô đã chỉ bảo.
 
Tôi giật mình và thấy thời gian trôi qua thật mau mới đó mà chúng tôi đã là học sinh lớp 12, sắp phải xa mái trường thân yêu, xa thầy cô, xa bạn bè. Thầy cô ơi mai sau dù có đi đâu chúng con vẫn luôn ghi nhớ công ơn thầy cô và mái trường THPT Sơn Hà này.