Bạn lí lắc, hay cà khịa. Ngồi chung bàn mà đòi chia ranh giới không cho tôi lấn sang.

   Bạn con trai mà không nhường con gái, lại còn bày đặt: đừng nói chuyện, đừng lắc cái bàn tôi không viết bài được, đừng cái này, đừng cái kia,... Thấy ghét!

   Ờ nhưng mà bạn cũng có cái dễ thương, bạn cho tôi mượn thước khi tôi quên đem theo; bạn chỉ bài lại cho tôi khi tôi phải nghỉ học và còn chép bài giùm tôi khi tôi đi tập văn nghệ nữa chứ.

   Hôm kia, khi đi ngang qua gần Ủy ban phường, tôi thấy bạn đang phụ bà mình bán tạp hóa. Bạn vừa bán hàng vừa học bài.

   Thì ra như thế! Tôi hiểu rồi bạn cùng bàn ơi! Từ ngày mai trên lớp tôi sẽ không ồn ào, không lắc bàn chọc phá nữa mà sẽ để yên cho bạn tranh thủ học bài nha. Và tôi không " thấy ghét "  bạn nữa đâu. 

   Vì chúng mình là bạn mà, phải không??