Ngày xửa ngày xưa, một ông lão sống với ba người con trai trong một ngôi làng. Tất cả ba người con của ông đều là những người cần cù, chăm chỉ. Tuy nhiên, chúng không bao giờ đồng ý với nhau và luôn luôn cãi nhau. Ông lão cố gắng khuyên răn ba người con nên hòa thuận với nhau nhưng không thành công. Trong khi đó, dân làng rất khâm phục sự cần cù và chăm chỉ làm việc của ba người con nhưng cũng chế giễu mối bất hòa của chúng.

Đến một ngày kia, ông già ngã bệnh. Ông gọi các con của ông lại và khuyên chúng hãy hòa thuận với nhau, nhưng không ai chịu nghe. Vì thế, ông quyết định dạy cho chúng một bài học thực tế để chúng bỏ qua sự khác biệt mà đoàn kết với nhau.

Ông liền gọi cả ba người con lại và nói: “Ta sẽ đưa cho các con mỗi người một bó đũa. Các con hãy bẻ từng chiếc đũa một. Ai bẻ nhanh nhất sẽ được thưởng”.

 

Ba người con đồng ý.

Nói xong, ông lão đưa cho mỗi người con một bó đũa gồm 10 chiếc đũa và bảo chúng hãy bẻ làm đôi từng chiếc một. Cả ba người con liền bẻ các que đũa trong nháy mắt.

Và lại một lần nữa, chúng bắt đầu tranh cãi ai là người bẻ xong trước.

Ông lão chen vào nói, “Các con thân mến, trò chơi chưa kết thúc. Bây giờ ta sẽ đưa cho mỗi con một bó đũa khác. Các con sẽ phải bẻ cả bó đũa cùng một lúc, không được bẻ từng chiếc đũa”.

Các người con đồng ý và bắt đầu bẻ cả bó đũa. Nhưng rủi thay, chúng không thể bẻ gãy bó đũa được. Chúng cố gắng hết sức nhưng đều thất bại.

Các người con nói với cha chúng về sự thất bại.

Ông lão trả lời, “Các con thân mến, các con thấy không! Các con có thể dễ dàng bẻ từng chiếc đũa một, nhưng không thể bẻ cả bó đũa! Vì vậy, nếu các con đoàn kết với nhau, không ai có thể làm hại các con được. Nếu các con bất hòa với nhau, bất cứ ai cũng có thể dễ dàng đánh bại các con. Ta yêu cầu các con phải luôn đoàn kết với nhau”.

Bây giờ ba người con mới hiểu được sức mạnh của sự đoàn kết và hứa với cha chúng rằng bất cứ điều gì xảy ra, chúng sẽ vẫn chung lòng với nhau.