Trước ngõ nhà em có một ngôi nhà trông cũ kĩ. Trong ngôi nhà có một bà cụ, luôn mặc bộ quần áo luộm thuộm và dáng đi mệt nhọc. Mọi người xung quanh gọi bà là bà Năm. 

   Gần như ngày nào bà cũng ở trong nhà. Bà rất thân thiện với mọi người, mỗi lần có món đồ chơi lạ lạ, đẹp đẹp bà lại cho em. Mẹ em rất quý bà, mỗi lần nấu món gì ngon, mẹ đều nấu nhiều hơn một chút để biếu bà ăn lấy thảo.

   Ki mùa bão lũ đến, tin tức trên báo, đài đưa tin tức cảnh người dân bị lũ cuốn hết tài sản tiền bạc và hơn thế nữa là tính mạng con người, thật thương làm sao. Những khi ấy khu phố em có thông báo đóng góp tiền giúp đỡ người dân vùng bão, lũ. Có vài người nơi khu phố làm ngơ nhưng bà Năm thì khác. Có lần bà gặp mẹ em và nhờ mẹ đưa giùm cho tổ trưởng dân phố số tiền nhỏ bà dành dụm được. Mẹ em đưa trả lại cho bà và nói:" Bà ơi, nhà bà khó khăn, bà lại lớn tuổi rồi nên bà cứ giữ lấy, chuyện đóng góp con sẽ đóng luôn cho bà bằng tiền của con ạ". Nhưng bà Năm không nhận và còn nói câu khiến ai cũng nể phục:" Thôi cháu, nhà bà nghèo nhưng có những người khác còn khổ hơn bà. Bà cũng đã già, cháu hãy gửi số tiền này cho những người cần hơn giúp bà nhé!"

   Nghe chuyện của bà, cả khu phố em, ai cũng kính trọng bà Năm vô cùng.