Tất cả bài viết
Bánh chưng bánh giầy
Vua Hùng triệu các hoàng tử lại bảo:
- Nhân dịp Tết, ai dâng cúng tổ tiên món ăn lạ, vừa ý ta, ta sẽ truyền ngôi cho.
Hoàng tử Liêu suy nghỉ:
- To lớn không gì bằng trời đất. Của quý không gì bằng gạo.
Cháo rìu
Một anh thợ rừng lỡ bữa, vào nhà bà cụ xin ăn. Bà cụ bảo nhà chẳng còn chút gì ăn được, Anh ngồi tiu nghỉu.
- Thôi vậy, cụ cho con mượn cái xoong.
Siêu nhân mẹ...
Tháng 3 trời nắng rực như lửa đốt trên đầu. Nắng nóng vầy, những đứa trẻ ham chơi như Minh, thì đi học là "không khoái tí nào".
Minh chỉ ước gì có phép màu nào đó giúp mình được nghỉ học vài ngày, chơi thỏa thích và trốn cái khó chịu này. Sáng
Mùa thu câu cá
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tý,
Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.
Nói có đầu có đuôi
Lão nhà giàu dặn anh đầy tớ:
- Mày ăn nói cọc lóc, người ta cười cả tao. Từ rầy, hễ nói gì thì phải nói có đầu có đuôi nghe chưa!
Mua kính
Anh nọ dốt đặc cán mai, thấy ông giáo hễ đọc sách là mang kính, anh ta cũng ta phố mua kính.
Thầy bói xem voi
Năm ông thầy bói mù rủ nhau đi xem voi. Thầy sờ vòi, thầy sờ ngà, thầy sờ tai, thầy sờ chân... Xong các thầy ngồi lại bàn tán.
Thử diêm
Bố nhờ bé đi mua diêm. Chờ mãi, bố vừa thiêm thiếp ngủ thì bé về. Từ ngoài ngõ, bé vừa chạy vừa khoe:
- Bố ạ, lần này diêm tốt lắm, rất đượm, thật tuyệt!
- Diêm rất đượm, sao con biết?
- Con đã quẹt thử, que nào que nấy cháy tốt!
- Thế diê
Trí khôn của ta đây
Một hôm, nom thấy bác thợ cày bảo gì Trâu nghe nấy, Cọp lấy làm lạ hỏi:
- Trâu này, Trâu to xác như vậy sao lại để cho bác nông dân sai khiến?
Trâu nghe Cọp hỏi bèn trả lời rằng:
- Vì bác nông dân có trí khôn đó Cọp.
Cọp nghe vậy thì tò mò
Cá gỗ
Nhà nọ chẳng có tiền mua cá, bèn làm ra một con cá gỗ. Đến bữa, bà mẹ cho cá gỗ vào đĩa, dọn ra và dặn các con: "Khi thích ăn hãy nhìn vào cá gỗ, mút mút mấy cái y như như đang ăn cá thật vây".
Chờ thỏ
Anh chàng nọ đang cày ở gần cây đa, tự nhiên có chú thỏ từ ngoài kia chạy lại, quẩn chân, đâm đầu vào thân cây ngã lăn quay. Anh ta liền bỏ cày, chạy đi bắt thỏ và thoắt cái đã mang thỉ về. Từ đó, anh ta cứ luẩn quẩn, lẩn quất, nấp sau cây đa kia, chờ các
May quá
Bữa nọ có anh hà tiện đi chợ. Đang đi, tự nhiên anh ta quay ngoắt lại, vấp ngã, toạc cả chân. Đã chẳng hề băn khoăng, anh ta lại bảo: